Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Yên Bái: Tà Chì Nhù (P1): Có một đại dương trên tầng trời


Vậy là vẫn như thường lệ, một năm 2 chuyến khám phá tây bắc. Chuyến đầu xuân khi tây bắc cuộn mình trong cái lạnh cắt da, nhưng cũng là lúc những cánh hoa xuân lại nở rực khắp núi rừng, hoa mơ, hoa mận trắng tinh khôi, hoa ban đỏ thắm, và tuyệt hơn cả mùa xuân cũng là mùa những biển mây mênh mông tụ về với núi rừng.


Tà Chì Nhù là điểm đến được chọn trong hành trình lần này, tình cờ qua blog của một người trên mạng có nick Buratino, đã biết đến ngọn núi này, cùng với sự giúp đỡ của Tùng (TTVNONLINE), hành trình khám phá Tà Chì Nhù được lên kế hoạch chi tiết và khá đầy đủ thông tin.
Có một điểm thú vị là không rõ vì sao các nhóm trước đi đỉnh này thường gọi là đỉnh Phu Song Sung hoặc Phu Sung Song nhưng điểm đến đều là đỉnh Tà Chì Nhù (2979 m), theo địa chính VN thì dãy Phu Sung Song với đỉnh cao nhất là 2567m. Ở đây chỉ bàn về góc độ du lịch không bàn về địa lý, nên nếu có sai sót mong bỏ qua.

Từ Hà Nội, mượn con xe win của một người bạn ở Lào Cai, chúng tôi phóng thẳng lên Nghĩa Lộ Yên Bái để từ đây lên huyện Trạm Tấu, rồi vào bản Xà Hồ để bắt đầu leo núi.

 Cũng do mãi lang thang dọc đường mà khi đến nhà bác Sinhbí thư xã  Xà Hồ đã gần 3g chiều.


Liên lạc với bác Sinh làm thủ tục xong xuôi  chúng tôi bắt đầu hành trình với 3 người: tôi, Nghĩa và Sen con rể bác Sinh,

bây giờ đã 4g, ánh nắng chiều đổ vàng trên các sườn núi, ở mãi xa trời vẫn xanh trong, không khí của núi rừng dần lan tỏa,


 những lo âu tất bật dần rơi lại phía sau con đường dằn xóc lổn ngổn đá, chạy vội đến bãi khai thác chì của bọn tàu gửi xe và bắt đầu leo từ đây.


Đúng 5g15 chúng tôi bắt đầu những bước chân đầu tiên lên Tà Chì Nhù, con đường dốc thoai thoải,


xung quanh bóng tối vây dần trên cao nắng dần tắt,


 chúng tôi cố gắng đi thật nhanh để đến được điểm cắm trại trước khi làm bạn cùng đom đóm.


Nắng trốn lẹ quá, chúng tôi phải di chuyển hối hả nên mệt khá nhanh,


đang đi bổng thấy gió lạnh ập đến sau lưng, quay lại thì thấy ùn ùn mây kéo về, để ngập trong đám mây này khi trời tối thì mệt đây, vậy là ráng tiếp, băng nhanh qua những ngọn đồi cao, rồi đến rừng cây, mây vẫn đuổi theo sau lưng.


Chúng tôi vội vã leo lên cao, lên cao nữa, không kịp quay đầu, đến khi đi không nổi đứng thở dốc, quay lại nhìn thì sững sốt, cả chặng đường đã qua  chìm ngập trong biển mây.


Khung cảnh sao ru tình quá đỗi, gió thốc lồng lộng, nền trời vàng nhạt trong nắng chiều, mây bồng bềnh đắp chăn lên núi xanh.


Phút chốc bỗng ngẩn ngơ hết cả,


đứng tần ngần quên cả bóng tối đã đuổi kịp sau lưng.


Trên đỉnh đổi cao, chút nắng rong chơi còn sót lại nhấp nhá rồi biến mất. Không thể đi tiếp nữa rồi, chúng tôi đành hạ trại.


Lại một cuộc chạy đua mới, Nghĩa lo dựng lều, tôi với Sen thì đi kiếm suối để lấy nước nấu ăn, và lấy củi chuẩn bị chống trả lại đêm rét mướt của núi rừng.

Cũng may nhờ kinh nghiệm của các nhóm trước nên chúng tôi chuẩn bị khá đầy đủ, và không thiếu thốn gì.


Sen kiếm được một ít gỗ pomu của về lót sàn để đêm nằm đỡ lạnh, chặt cây dựng bếp nấu, nhìn Sen làm thoăn thoắt mà tôi thầm nghĩ, một hướng đạo sinh giỏi nhất cũng không thể tài năng như vậy.

Bữa ăn tối đơn sơ chỉ mì gói và trứng mà ngon như sơn hào mỹ vị, bởi ai cũng mệt và đói quá. Bên ánh lửa bập bùng, ấm áp, vây quanh là bóng đêm mênh mông, trên trời cao trăng lưỡi liềm lẫn khuất sau tán cây rồi tỏa chút ánh sáng dìu dịu, những con người xa lạ bỗng thân thiết như tri kỷ từ lâu lắm. Những câu chuyện cứ tiếp nối đến tận khuya.


Đến khi trăng treo trên đầu chúng tôi cùng trèo lên bãi đất trống ngắm trăng, gió quất rát mặt, chao nghiêng và rét buốt, đứng một chút vội quay xuống ngủ chuẩn bị cho ngày mai một hành trình rất dài và mệt nhọc.


Đêm núi rừng, nằm trong lều mà gió giật gào thét như ngàn tiếng thanh la não bạt cùa nghìn quân giăng thiên la địa võng khắp núi rừng, không diễn tả nỗi cảm nhận kì dị ấy, Đêm trên Tà Chì Nhù hoang liêu, chúng tôi không ai ngủ được, cứ thao thức, chập chờn rồi lại tỉnh mê trong âm thanh ma quái của núi rừng.

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Đà Giang: 705 ngày chờ đợi để giữ lời hẹn ước

To Litbadguy: nhớ lại hồi ức xưa để nhiệt huyết sống lại cho hành trình sắp tới nhe ku.

Chỉ vài ngày nữa thôi là lời hẹn ước năm xưa với Đà Giang sẽ trở thành hiện thực. Nhớ mãi ngày rời Đà Giang trong chuyến xe đêm vội vã và đầy hoảng hốt, lòng cứ ân hận vì vội đến vội đi phụ tấm chân tình. Đà Giang ơi ! Thôi hãy tạm đừng về phương bắc, để đợi người trở lại.

Một vài hình ảnh trong hành trình đến với Đà Giang ngày đó.

Rời Sín thầu đi Mù Cả.


Bên dưới là dòng Nậm Na


Những cung đường cứ xẻ núi mà đi không kết xiết được sự choáng ngợp của cảm xúc trước sự hùng vĩ và hoang liêu của núi rừng tây bắc.


Cả hành trình vượt qua 5,6 suối như thế này.


Đây đường chúng ta đi. :)


Có những lúc tay lái rã rời, nhìn cung đường mà không thốt nên lời, cứ vậy mà lẳng lặng tiếp bước.


Khỏe thì đi, mệt lại nghỉ, núi rừng từ lạ mà quen, luôn như người bạn tốt cũng đồng hành


sẻ chia và giúp đỡ 2 thằng nhóc lang thang


cũng đôi lúc trở mình bứt rứt vì nỗi cô đơn đằng đẳng, mà "ra tay" níu kéo người bạn phương xa.


rồi lại đi


vượt qua níu kéo yêu thương của núi rừng mà thấy đuối quá. :D


hành trình sao mà gian lao quá, thử thách quá, không biết cuối cung đường có hạnh phúc nào đón đợi hay không?


xuống luôn hè! :D


Đến Pắc Ma rồi


Một khúc Đà Giang nơi Pắc Ma


Những cây cầu treo vắt mình qua dòng Đà Giang


Đà Giang hòa mình giữa núi sông hùng vĩ.


và hòa cùng với con người để bớt phần cô quạnh


Say lắm những lúc được cảm giác Đà Giang mát lạnh dưới chân mình.


hoảng hốt mà bồi hồi trong những chuyến xe đêm, một bên sâu nước réo, một bên sừng sững vách núi cao, trước mặt là vầng tròn vành vạch mà đỏ như máu, ôi đêm liêu trai đến tột cùng.


chỉ một phút say sưa trong giấc mộng sẽ chẳng bao giờ tỉnh nổi.


Đây dòng Đà giang với những vĩ khúc trầm hùng trên đất Việt


Thạch trận Đà Giang mà năm xưa cụ Nguyễn Tuân từng muốn phá mà không thành đây sao?


Ngàn năm đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt.


Chúng thủy giai đông tẩu, Đà giang độc bắc lưu.


Những vách núi đã nghìn năm kỳ vĩ đã là một phần linh hồn của Đà Giang


Một ngàn năm nữa có khi.
Đà giang vẫn chảy, người đi có về?


Hạnh phúc nào cũng luôn có giá của nó


Những cung đường tây bắc đầy chông gai chứ chẳng rãi hoa hồng nhưng vẫn luôn in đậm dấu chân của những tấm chân tình.