Rời Suối Giàng tôi đến với Phình Hồ, một bản người Mông thuộc huyện Trạm Tấu - Yên Bái nơi những con người nơi đây quanh năm làm bạn với gió và mây, nơi có nhiều truyền thuyết thú vị, và là nơi mà người ta nói có nấc thang lên thiên đường. Nhưng lần này tôi đến Phình Hồ là vì :Chè cổ thụ.
Con đường lên Phình Hồ đang được làm nên nói khó cũng không quá mà dễ cũng không hẵn, nhưng cũng đủ để bạn phải mệt mỏi khi đi vào mùa mưa, những con dốc lên rất gắt những khúc ngoặt cùi chõ nguy hiểm, khi xe vượt qua một khúc ngoặt bạn sẽ ngợp thở trước không gian mênh mông hùng vĩ của núi rừng tây bắc mở ra trước tầm mắt.
Mờ trên lưng chừng núi cao kia là con đường lên Phình Hồ, một phần vẫn còn mờ ảo trong mây, khi chụp ảnh này quỷ đang dừng trên đường lên Suối Giàng, bên dưới là phố huyện Văn Chấn.
con đường nhỏ cheo leo bên sườn núi
Chuyến đi Phình Hồ này mục đích chính là tìm về một vùng chè cổ thụ nổi tiếng, chè Phình Hồ có lẽ không nhiều người biết như Suối Giàng bởi do nhiều yếu tố khách quan chứ không phải do "chè dở".:D
Bạn sẽ nhận ra ngay bản Phình Hồ khi vừa tới nơi, bởi hình ảnh rất đặc trưng, những cây chè cổ thụ mọc khắp các sườn đồi, vây quanh nhà.
Đây bản Phình Hồ ẩn hiện trong làn mây. những còn đường đất nhỏ len lõi rồi chạy sâu và bản làng, leo lên những sườn núi rồi mất hút trong mây. Những mái nhà người Mông lợp bằng gỗ pomu, sẫm đen thấp thoáng, một chút bình yên dung dị dần lan tỏa trong tâm hồn.
Đang còn ngất ngây trong bức tranh thêu tuyệt mĩ của thiên nhiên và con người thì mây lại về núi. Cả một vùng mây khổng lồ nương theo gió mà ào tới chớp mắt đã che phủ cả bản làng. Nếu đến đây trong một ngày mịt mờ mây trắng hẳn có biết sau kia có những con người ở trọ trần gian.
Bao quanh bản làng Phình Hồ là trập trùng những chè là chè, chè mọc đầy trên núi, hiện diện khắp mọi nơi, chè còn là cây cảnh trồng trước hiên nhà.
Một ngôi nhà be bé xinh xinh thấp thoáng sau những cây chè cổ thụ.
Thang thang một chút rồi quỷ hỏi người dân tìm những cây chè cổ thụ to nhất vùng, và đây là con đường bắt đầu hành trình tìm kiếm
Chị Bình, giáo viên tiểu học ở Bản Phình Hồ đang giúp quỷ đi tìm những cây chè cổ thụ mênh mông vườn chè ở đây, nghe chị nói mấy năm trước có 2 cây to đến 2 người ôm nhưng đã bị chết rồi. hix
Đây là một trong những cây chè cổ thụ "cao niên" ở Phình Hồ, thật đáng tiếc khi không có cách nào biết được tuổi của các cụ chè, chỉ biết là các cụ cũng thăng trầm từ vài đến vài chục thế kỷ.
Chè ở Phình Hồ khác ở Suối Giàng là thân thường rất cao chứ không xòe nhánh nhóc, theo anh Dũng Giám đốc viện Khoa học Kỹ thuật VAST VN cũng là một chuyên gia nghiên cứu về văn hóa chè VN cho biết thì chè ở Suối Giàng do có sự cắt tỉa của người Mông khi hái chè nên qua hàng trăm năm thân chè sẽ phát triển đâm nhánh nhóc ngang, còn những thân chè ít được tỉa sẽ phát triển thẳng. Như vậy có lẽ vùng chè Phình Hồ "hoang dã" hơn chăng?:D
Cảm giác được đứng ôm cây chè cổ thụ thiệt là thú vị lắm đó bà con ơi.kekeke
Một trong những đặc điểm phụ thêm để nhận diện cây chè là thân cây thường có mốc trắng khác các loại khác như dẻ, lim, táu, đỗ quyên.
Mấy cụ ni thì chắc nhỏ tuổi hơn
Đây những lá chè cổ thụ ở Phình Hồ, lá xanh mướt và rất dày.
ngẫm lại thấy lúc đó ngố thiệt không chịu hái một ít dem dìa làm kỷ niệm. hehe. Ngày trước chè hoang không thuộc về ai, bây giờ thì hết rùi, mỗi nhà trong bản sẽ quản một ít, mà cái ngộ là có khi cây chè cạnh nhà này nhưng lại thuộc "quyền quản lý" của nhà tít trên cao kia.
Nhờ có bé heo này mà quỷ tìm được một trong những cây chè cổ thụ to nhất vùng. Mấy năm trước cây bị người dân tỉa bớt, hix, Buồn.
Nhìn ku Kynhong ôm cái thân cây là mọi người biết nó to thế nào rùi hén.:D Nhìn hình là rõ nhất khỏi giải thích.:D
Vì thời gian gấp quá, trời lại sắp về chiều, mà còn phải đi Bản Mù nữa nên quỷ rời Phình Hồ trong nuối tiếc. Nhưng rồi kế hoạch đi Bản Mù cũng bị phá sản vì khi đi được 1/3 đường phải quay về do mưa đường quá trơn trợt không đi được và khả năng "ngỏm" quá cao nên 2 đứa đành lủi hủi về lại Nghĩa Lộ.
Trên đường quay về thì chợt thấy một cung đường tuyệt diệu ở dãy núi bên kia. Đó là đường lên Tà Si Láng. Tà Si Láng và Phình Hồ như 2 anh em bị chia cách bởi vực sâu. Nhìn trong tầm mắt đi nữa ngày đường.:(
Về Tà Si Láng thì còn dài tập lắm, quỷ sẽ viết riêng sau, nhưng đó thật sự là một vùng đất đầy huyền hoặc, mang trên mình những vẻ đẹp của những câu chuyện thần thoại, nơi đầy sơn lam chướng khí nhưng cũng sẽ làm bạn ngây ngất sững sờ
Ở nơi đó con người sẽ thấy mình nhỏ bé và run sợ trước thiên nhiên kỳ vỹ, nơi có thác thiên đường từ trên trời cao xuyên qua làn mây trắng rồi buông mình hàng trăm métvxuống vực sâu hun hút.
Tà Si Láng một trong 4 cung đường nguy hiểm bậc nhất của vùng Tây Yên Bái.
Những gì biết về Phình Hồ cũng vẫn còn chắp vá ít ỏi và dang dở lắm bởi sự hấp tấp vội vàng và cả chút tham lam. Nhưng chắc chắn 1 ngày không xa sẽ đến lại nơi này sẽ quây quần bên bếp lửa nhâm nhi miếng thịt heo hun khói, nhấm nháp cốc chè xanh và lắng nghe những câu chuyện về vùng đất huyền thoại này.