Hiển thị các bài đăng có nhãn mùcangchải. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mùcangchải. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

Yên Bái: Lên Phình Hồ tìm chè cổ thụ & vui cùng mây gió

(Khi đặt chân đến đèo Pha Đin – Điện Biên tôi tự nhủ đây là nơi tuyệt diệu nhất, khi đứng trên đỉnh Ô Quy Hồ cung đường đèo cao nhất VN tôi lại thấy không đâu hùng vĩ như nơi đây, thế mà khi dừng chân trên đỉnh Mã Pì Lèng - Hà Giang tôi lại gào thét trong ngập tràn sung sướng, nơi nào trên đất Việt này khi tôi đi qua, khoảnh khắc đó tôi đều nghĩ tuyệt vời nhất, tôi yêu nó nhất, và rồi tôi lại vội vàng phản bội. Những chuyến đi lại tiếp tiếp tục, tôi lại bỏ rơi những tình yêu của mình ở phía sau. Tôi vô tình quá chăng? Câu hỏi đó cứ đeo đuổi mãi cho đến một ngày khi đứng một mình trên đỉnh Fansipan lộng gió và rét mướt tôi chợt hiểu ra rằng, mỗi nơi tôi đi qua là một mảnh ghép tình yêu mà tôi đang kiếm tìm và lắp đầy trong trái tim mình - Tôi yêu quê hương tôi.)

Rời Suối Giàng tôi đến với Phình Hồ, một bản người Mông thuộc huyện Trạm Tấu - Yên Bái nơi những con người nơi đây quanh năm làm bạn với gió và mây, nơi có nhiều truyền thuyết thú vị, và là nơi mà người ta nói có nấc thang lên thiên đường. Nhưng lần này tôi đến Phình Hồ là vì :Chè cổ thụ.
Con đường lên Phình Hồ đang được làm nên nói khó cũng không quá mà dễ cũng không hẵn, nhưng cũng đủ để bạn phải mệt mỏi khi đi vào mùa mưa, những con dốc lên rất gắt những khúc ngoặt cùi chõ nguy hiểm, khi xe vượt qua một khúc ngoặt bạn sẽ ngợp thở trước không gian mênh mông hùng vĩ của núi rừng tây bắc mở ra trước tầm mắt.


Mờ trên lưng chừng núi cao kia là con đường lên Phình Hồ, một phần vẫn còn mờ ảo trong mây, khi chụp ảnh này quỷ đang dừng trên đường lên Suối Giàng, bên dưới là phố huyện Văn Chấn.
Photobucket

con đường nhỏ cheo leo bên sườn núi
Photobucket

Chuyến đi Phình Hồ này mục đích chính là tìm về một vùng chè cổ thụ nổi tiếng, chè Phình Hồ có lẽ không nhiều người biết như Suối Giàng bởi do nhiều yếu tố khách quan chứ không phải do "chè dở".:D
Photobucket

Bạn sẽ nhận ra ngay bản Phình Hồ khi vừa tới nơi, bởi hình ảnh rất đặc trưng, những cây chè cổ thụ mọc khắp các sườn đồi, vây quanh nhà.
Photobucket

Đây bản Phình Hồ ẩn hiện trong làn mây. những còn đường đất nhỏ len lõi rồi chạy sâu và bản làng, leo lên những sườn núi rồi mất hút trong mây. Những mái nhà người Mông lợp bằng gỗ pomu, sẫm đen thấp thoáng, một chút bình yên dung dị dần lan tỏa trong tâm hồn.
Photobucket

Đang còn ngất ngây trong bức tranh thêu tuyệt mĩ của thiên nhiên và con người thì mây lại về núi. Cả một vùng mây khổng lồ nương theo gió mà ào tới chớp mắt đã che phủ cả bản làng.  Nếu đến đây trong một ngày mịt mờ mây trắng hẳn có biết sau kia có những con người ở trọ trần gian.
Photobucket

Bao quanh bản làng Phình Hồ là trập trùng những chè là chè, chè mọc đầy trên núi, hiện diện khắp mọi nơi, chè còn là cây cảnh trồng trước hiên nhà.
Photobucket

Một ngôi nhà be bé xinh xinh thấp thoáng sau những cây chè cổ thụ.
Photobucket

Thang thang một chút rồi quỷ hỏi người dân tìm những cây chè cổ thụ to nhất vùng, và đây là con đường bắt đầu hành trình tìm kiếm
Photobucket

Chị Bình, giáo viên tiểu học ở Bản Phình Hồ đang giúp quỷ đi tìm những cây chè cổ thụ mênh mông vườn chè ở đây, nghe chị nói mấy năm trước có 2 cây to đến 2 người ôm nhưng đã bị chết rồi. hix
Photobucket

Đây là một trong những cây chè cổ thụ "cao niên" ở Phình Hồ, thật đáng tiếc khi không có cách nào biết được tuổi của các cụ chè, chỉ biết là các cụ cũng thăng trầm từ vài đến vài chục thế kỷ.
Photobucket

Chè ở Phình Hồ khác ở Suối Giàng là thân thường rất cao chứ không xòe nhánh nhóc, theo anh Dũng Giám đốc viện Khoa học Kỹ thuật VAST VN cũng là một chuyên gia nghiên cứu về văn hóa chè VN cho biết thì chè ở Suối Giàng do có sự cắt tỉa của người Mông khi hái chè nên qua hàng trăm năm thân chè sẽ phát triển đâm nhánh nhóc ngang, còn những thân chè ít được tỉa sẽ phát triển thẳng. Như vậy có lẽ vùng chè Phình Hồ "hoang dã" hơn chăng?:D
Photobucket

Cảm giác được đứng ôm cây chè cổ thụ thiệt là thú vị lắm đó bà con ơi.kekeke
Photobucket

Một trong những đặc điểm phụ thêm để nhận diện cây chè là thân cây thường có mốc trắng khác các loại khác như dẻ, lim, táu, đỗ quyên.
Photobucket

Mấy cụ ni thì chắc nhỏ tuổi hơn
Photobucket

Đây những lá chè cổ thụ ở Phình Hồ, lá xanh mướt và rất dày.
Photobucket

ngẫm lại thấy lúc đó ngố thiệt không chịu hái một ít dem dìa làm kỷ niệm. hehe. Ngày trước chè hoang không thuộc về ai, bây giờ thì hết rùi, mỗi nhà trong bản sẽ quản một ít, mà cái ngộ là có khi cây chè cạnh nhà này nhưng lại thuộc "quyền quản lý" của nhà tít trên cao kia.
Photobucket

Nhờ có bé heo này mà quỷ tìm được một trong những cây chè cổ thụ to nhất vùng. Mấy năm trước cây bị người dân tỉa bớt, hix, Buồn.
Photobucket

Nhìn ku Kynhong ôm cái thân cây là mọi người biết nó to thế nào rùi hén.:D Nhìn hình là rõ nhất khỏi giải thích.:D
Photobucket

Vì thời gian gấp quá, trời lại sắp về chiều, mà còn phải đi Bản Mù nữa nên quỷ rời Phình Hồ trong nuối tiếc. Nhưng rồi kế hoạch đi Bản Mù cũng bị phá sản vì khi đi được 1/3 đường phải quay về do mưa đường quá trơn trợt không đi được và khả năng "ngỏm" quá cao nên 2 đứa đành lủi hủi về lại Nghĩa Lộ.
Trên đường quay về thì chợt thấy một cung đường tuyệt diệu ở dãy núi bên kia. Đó là đường lên Tà Si Láng. Tà Si Láng và Phình Hồ như 2 anh em bị chia cách bởi vực sâu. Nhìn trong tầm mắt đi nữa ngày đường.:(
Photobucket

Về Tà Si Láng thì còn dài tập lắm, quỷ sẽ viết riêng sau, nhưng đó thật sự là một vùng đất đầy huyền hoặc, mang trên mình những vẻ đẹp của những câu chuyện thần thoại, nơi đầy sơn lam chướng khí nhưng cũng sẽ làm bạn ngây ngất sững sờ
Photobucket

Ở nơi đó con người sẽ thấy mình nhỏ bé và run sợ trước thiên nhiên kỳ vỹ, nơi có thác thiên đường từ trên trời cao xuyên qua làn mây trắng rồi buông mình hàng trăm métvxuống vực sâu hun hút.
Tà Si Láng một trong 4 cung đường nguy hiểm bậc nhất của vùng Tây Yên Bái.
Photobucket

Những gì biết về Phình Hồ cũng vẫn còn chắp vá ít ỏi và  dang dở lắm bởi sự hấp tấp vội vàng và cả chút tham lam. Nhưng chắc chắn 1 ngày không xa sẽ đến lại nơi này sẽ quây quần bên bếp lửa nhâm nhi miếng thịt heo hun khói, nhấm nháp cốc chè xanh và lắng nghe những câu chuyện về vùng đất huyền thoại này.

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Tây bắc - Kỳ 1: Trần gian là chốn nao? Thiên đàng ở đây!

Sau nhiều ngày lo toan bon chen với bộn bề công việc, Quỷ cũng thu xếp được ít ngày để tiếp tục thực hiện niềm đam mê của mình: Những nẻo đường khám phá quê hương. Tây Bắc cũng không còn xa lạ với nhiều chuyến đi rồi, song cứ sau mỗi chuyến đi lại cảm thấy rằng còn quá nhiều điều kỳ diệu ở vùng đất xa xôi này. Vậy nên lần này lại tìm về Tây Bắc, nơi hùng vĩ với chập trùng núi cao, huyền ảo với mây trời, mê hoặc với những ruộng bậc thang đương mùa óng ả. Và lần này lại thêm những vùng chè cổ thụ từ hàng trăm năm đến hàng nghìn năm tuổi với muôn huyền thoại và cả những câu chuyện kỳ dị hoang đường.
Với gần 1 tuần rong ruổi Quỷ cảm thấy như lạc vào thiên đường ở hạ giới, trong sự sững sờ choáng ngợp ngỡ ngàng và ngất ngây cảm xúc bỗng phải thốt lên rằng:" Trần gian là chốn nao? Thiên đàng ở đây!".

Photobucket
Những dãy núi xanh như lững lơ giữa mây trời huyền ảo, lẩn khuất trong đó một con đường dẫn đến thiên đàng, một lần đến Suối Giàng (Giàng có nghĩa là trời) uống ngụm trà tiên.

Photobucket
Sững sờ chết lặng rồi ngơ ngẩn chẳng biết được ta đang tỉnh ở chốn thiên đàng hay mệt nhoài trong giấc mơ thần tiên nơi hạ giới!

Photobucket
Nếu thật sự có một con đường dẫn đến thiên đàng chắc hẳn là đây.:)

Photobucket
Đây đường chúng ta đi. :)

Photobucket
Từ trên trời cao phóng tầm mắt nhìn xuống cõi trần, những thung lũng vàng óng ả những con đường trần uốn lượn, trước cảnh này liệu còn ai dám nói:"Thôi về đi, đường trần đâu có gì"?

Photobucket
Từ dưới thung sâu rồi bắc lên chất ngất đỉnh trời, những nấc thang lên thiên đường thật say đắm lòng người.

Photobucket
Nói đến chè Shan tuyết hẳn rất nhiều người biết và đã từng thưởng thức qua nhưng mấy ai tận mắt thấy những cây chè này, đây là những cây chè Shan tuyết cổ thụ từ 400-700 năm tuổi ở nhà anh Huân và chị Giàng Thị Xá ở Suối Giàng (Yên Bái).

Photobucket
Hình ảnh tuyệt đẹp của người thiếu nữ Mông hái chè trên Xứ trời.

Photobucket
Thưởng thức chén trà ngon lại thêm yêu ánh mắt thuần khiết của cô thiếu nữ Mông xinh đẹp

Photobucket
Hình ảnh đặc trưng của những chàng trai cô gái người Mông hái chè Shan tuyết.

Photobucket
Những em bé ở Bản Giàng Cao đùa vui sung sướng, tuổi thơ và cả cuộc đời các em luôn gắn bó với những cây chè cổ thụ.

Photobucket
Đây hình ảnh một trong những cây chè cổ thụ lâu năm nhất của Bản Giàng Cao, theo như Quỷ nghe nói thì cây này đã hơn 700 năm tuổi.

PhotobucketYêu lắm ánh mắt nụ cười nơi xứ Trời.:)

Photobucket
Để đến được bản vùng cao Tà Si Láng phải vượt qua con đường lên chất ngất đỉnh trời này.:)

Photobucket
Mờ trên lưng chừng núi cao lại là con đường lên Bản Phình Hồ - Yên Bái nơi quanh năm mây mù bao phủ và cũng là một vùng chè cổ thụ huyền thoại.

Photobucket
Quanh năm bản Phình Hồ lẫn khuất trong mây, lúc ẩn lúc hiện. Song con người lại chân thành thân thiện.

Photobucket
Một thân chè cổ thụ trên Bản Phình Hồ đã hơn 500 năm tuổi.

Photobucket
Háo hức mà sợ hãi, run rẩy mà sững sờ, tỉnh mà như mơ là một phần cảm xúc thú vị khi vượt qua cung đường đèo hùng vĩ và cao nhất VIệt Nam Ô Quy Hồ trong một đêm trăng sáng, Đây là hình ảnh Quỷ chụp nơi cổng trời Ô Quy lúc hơn 8g đêm trong cái lạnh chừng 15 độ.

Photobucket
Gian nan không thể nào kể xiết trong suốt hành trình đi tìm rừng chè cổ kì dị chưa mấy người biết đến trên dãy Hoàng Liên Sơn, những cây chè cao hơn 20m có tuổi thọ từ hàng trăm năm đến hàng ngàn năm là huyền thoại cho đến một ngày...

Photobucket
khi quỷ được tận tay chạm vào lớp vỏ xù xì râu phong và ẩm ướt. tận mắt nhìn thấy những thân chè cao ngất mà đọt thì biến mất trong mây mù, lúc ấy mới biết huyền thoại là sự thật.

Photobucket
Ngôn từ sao mà tù túng qua để diễn tả hết được cảm nhận khi lang thang trong rừng chè, ôm lấy từng thân cây, mân mê từng lá chè rồi bồi hồi suy tưởng. Trong khoảng khắc ấy chỉ mong thời gian lắng đọng để cảm giác này còn mãi.

Photobucket
Mệt mỏi rã rời khủng khiếp không biết nói gì hơn...

Photobucket
Thôi thì, xin hãy đến đây, tôi kể cho nghe, cây chuyện về những ngày, tôi ngất ngây.:)

Một lần đến thiên đàng để những câu chuyện cổ tích biến thành hiện thực, để những câu hỏi thời ấu thơ không còn băn khoăn nữa, để tin nơi đó đẹp lắm, và cũng để biết đó là nơi đến rồi quay về bởi ở đó thiếu một tình yêu.:) Thương bé Nguyên.