Hiển thị các bài đăng có nhãn điệnbiên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn điệnbiên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Đà Giang: 705 ngày chờ đợi để giữ lời hẹn ước

To Litbadguy: nhớ lại hồi ức xưa để nhiệt huyết sống lại cho hành trình sắp tới nhe ku.

Chỉ vài ngày nữa thôi là lời hẹn ước năm xưa với Đà Giang sẽ trở thành hiện thực. Nhớ mãi ngày rời Đà Giang trong chuyến xe đêm vội vã và đầy hoảng hốt, lòng cứ ân hận vì vội đến vội đi phụ tấm chân tình. Đà Giang ơi ! Thôi hãy tạm đừng về phương bắc, để đợi người trở lại.

Một vài hình ảnh trong hành trình đến với Đà Giang ngày đó.

Rời Sín thầu đi Mù Cả.


Bên dưới là dòng Nậm Na


Những cung đường cứ xẻ núi mà đi không kết xiết được sự choáng ngợp của cảm xúc trước sự hùng vĩ và hoang liêu của núi rừng tây bắc.


Cả hành trình vượt qua 5,6 suối như thế này.


Đây đường chúng ta đi. :)


Có những lúc tay lái rã rời, nhìn cung đường mà không thốt nên lời, cứ vậy mà lẳng lặng tiếp bước.


Khỏe thì đi, mệt lại nghỉ, núi rừng từ lạ mà quen, luôn như người bạn tốt cũng đồng hành


sẻ chia và giúp đỡ 2 thằng nhóc lang thang


cũng đôi lúc trở mình bứt rứt vì nỗi cô đơn đằng đẳng, mà "ra tay" níu kéo người bạn phương xa.


rồi lại đi


vượt qua níu kéo yêu thương của núi rừng mà thấy đuối quá. :D


hành trình sao mà gian lao quá, thử thách quá, không biết cuối cung đường có hạnh phúc nào đón đợi hay không?


xuống luôn hè! :D


Đến Pắc Ma rồi


Một khúc Đà Giang nơi Pắc Ma


Những cây cầu treo vắt mình qua dòng Đà Giang


Đà Giang hòa mình giữa núi sông hùng vĩ.


và hòa cùng với con người để bớt phần cô quạnh


Say lắm những lúc được cảm giác Đà Giang mát lạnh dưới chân mình.


hoảng hốt mà bồi hồi trong những chuyến xe đêm, một bên sâu nước réo, một bên sừng sững vách núi cao, trước mặt là vầng tròn vành vạch mà đỏ như máu, ôi đêm liêu trai đến tột cùng.


chỉ một phút say sưa trong giấc mộng sẽ chẳng bao giờ tỉnh nổi.


Đây dòng Đà giang với những vĩ khúc trầm hùng trên đất Việt


Thạch trận Đà Giang mà năm xưa cụ Nguyễn Tuân từng muốn phá mà không thành đây sao?


Ngàn năm đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt.


Chúng thủy giai đông tẩu, Đà giang độc bắc lưu.


Những vách núi đã nghìn năm kỳ vĩ đã là một phần linh hồn của Đà Giang


Một ngàn năm nữa có khi.
Đà giang vẫn chảy, người đi có về?


Hạnh phúc nào cũng luôn có giá của nó


Những cung đường tây bắc đầy chông gai chứ chẳng rãi hoa hồng nhưng vẫn luôn in đậm dấu chân của những tấm chân tình.

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Điện Biên: Vĩnh biệt Hang Tôm!

Ngày 15/5 vừa qua, khi TT Nguyễn Tấn Dũng  bấm nút đóng cửa tích nước cho thủy điện Sơn La, có nhiều người hân hoan vui mừng thì cũng biết bao nhiêu người buồn bã.  Sự "ra đời" của Thủy điện Sơn La cũng sự hủy diệtcủa nhiều di tích, làng mạc, và những nền văn hóa lâu đời. Chuyện đúng sai xin để :"mặc đời sau thiên hạ luận bình". Bài biết này quỷ chỉ muốn nói đến nỗi buồn chia tay một người bạn: Cầu Hang Tôm.

Một trong những điểm quỷ đã rất mong được đến thăm trong chuyến đi tây bắc vừa rồi đó là cầu Hang Tôm - Cây cầu dây văng đầu tiên của Việt Nam nối 2 tỉnh Điện Biên và Lai Châu (cũ).  Vì Hang Tôm không còn được "sống" bao lâu nữa.
cauhangtom

Là dân yêu thích du lịch phượt tây bắc, không ai lại không mơ ước một lần đến thăm Hang Tôm bởi vẻ đẹp cổ điển, hiên ngang và hơn cả là  sự sống của nó chỉ tính theo ngày. Ngay khi quỷ viết bài này có lẽ Hang Tôm đang dần chìm trong làn nước. Bài viết như sự tiễn đưa một "người bạn", biết nhau ngắn ngủi nhưng thật rất nhiều cảm xúc. (nói kiểu này chắc có người nghĩ mình bị điên, nhưng thật là vậy, ai chưa từng yêu tây bắc, chưa từng đến Hang Tôm thật khó chia sẻ,haiz)
cauhangtom

Để vào thị xã Mường Lay tỉnh Điện Biên bạn phải đi qua cầu Hang Tôm, sau hành trình mỏi mệt nhiều ngày phiêu bạt quỷ và litbadguy đến Hang Tôm vào một ngày đầu năm, vào giai đoạn này sông Đã đã được chặn dòng để hoàn thiện nhiều hạng mục chuẩn bị cho tổ phát điện đầu tiên, cách cầu Hang Tôm cũ chừng 800 thì cầu Hang Tôm mới cũng đang được xây dựng, cầu mới được xây dựng bằng công nghệ đúc hẫng hiện đại, theo các thông tin quỷ tìm hiểu được thì cây cầu mới cũng rất "hoàng tráng" nhưng vốn thích hoài cổ nên quỷ không quan tâm lắm, huống chi "bằng hữu" đang cận kề trong cơn hấp hối.
cauhangtom

Vì đang trong giai đoạn xây dựng nên việc giao thông khu vực này hết sức khó khăn, xe xúc thường xuyên cào núi nên đất đá rớt rất nguy hiểm
cauhangtom

Xe cộ qua lại thường xuyên bị chặn, giao thông tắc nghẽn, mất rất nhiều thời gian.
cauhangtom

Bụi thì mù mịt trời đất
cauhangtom

Đây là hình ảnh anh chẳng bụi đất litbadguy, bụi nhiều đến mức máy ảnh quỷ kẹt len không chụp được luôn.
cauhangtom

Cầu được gọi là Hang Tôm vì ngày trước vùng này có rất nhiều hang tôm, thịt tôm rất ngọt, ngon nhất vùng nên khi Pháp xây cây cầu này cũng lấy tên là Hang Tôm.
cauhangtom

Quỷ không chạy xe máy mà rảo bộ qua cầu , cố gắng ghi lại tất cả cảm xúc và hình ảnh, trải qua nhiều năm cầu đã xuống cấp nhưng so với mấy cây cầu mới xây của VN thì chắc chắn hơn nhiều lần, ít ra cũng làm quỷ an tâm hơn.
À! Nhân đây quỷ đố mọi người biết cây cầu dây văng thứ 2 của Việt Nam sau Hang Tôm là cầu nào?
cauhangtom

Nhìn Hang Tôm sừng sững bên bờ sông Đà, kiêu hãnh giữa núi rừng tây bắc hùng vĩ mà cảm thấy chạnh lòng, bao nhiêu năm "cống hiến" để rồi giờ đây ngậm ngùi uất ức. Khi đã hoàn thành sứ mệnh người lái đò sông Đà thay vì được an hưởng tuổi già thì lại bị an bài cho một cái chết tức tưởi. Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu.
cauhangtom

(Đọc bài này chắc nhiều người nói mình nhảm đây)

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Tây bắc: Say đắm một cung đường

( Bài viết này quỷ tặng chị Gió, một người bạn vong niên quỷ mới quen nhưng cảm giác rất gần. Cuôc sống này có khi như những khúc nhạc, mà trong đó tình cảm luôn là những vĩ khúc thú vị. Vĩ khúc ngắn này chị Gió nhận nhé).

Nếu như bài viết trước là tất cả nỗi kinh hoàng của những chặng đường đầy hiểm nguy gian khổ thì bài viết này là những gì nhận được sau "cái giá quá đắt" đã trả. Chỉ vài bức ảnh này không thể hiện được hết cảm xúc của quỷ cũng như những gì "mua " được. Xong cũng đủ để làm say đắm lòng người, đủ để ngẩn ngơ quên cả lối về. kaka

Đây chùa Một Cột hay còn gọi là chùa Diên Hựu, chùa hiện nay nằm trong khuôn viên của Lăng Hồ Chí Minh. Điểm đầu tiên cho chuyến hành trình của quỷ.

Photobucket

Điểm tiếp theo là Thủy điện Hòa Binh, công trình thủy điện lớn nhất hiện nay được xây dựng năm 1979, cung cấp lượng điện chính cho Việt Nam, là một điểm thú vị để tham quan khi đến với Hòa Bình.
Photobucket

Còn đây là Pà Cò, nếu như mọi người đọc báo thường xuyên thì hẳn nhớ cách đây mấy ngày Báo Tuổi Trẻ có loạt bài về xã Hang Kia - Hòa Bình là "trung tâm" buôn bán ma túy với vụ đọ súng đẫm máu mà kết quả là 3 cảnh sát hi sinh cùng nhiều người bị thương trong chiến dịch vây bắt vào tháng 2 vừa qua.
 Pà Cò nằm trên đường vào Hang Kia, cách Hang Kia chỉ khoảng 3km. Theo kế hoạch quỷ sẽ đi Hang Kia, vì cũng máu me làm phóng sự, nhưng đêm ở Bản Lác để sáng hôm sau đi Hang Kia thì được tin tuần trước mới có mấy người bị bắn mất mạng, sợ không dám đi nhưng mà biết Pà Cò đẹp quá nên cũng liều. Hix nhớ lại còn sợ.
Photobucket

Nhìn cảnh này thì đúng là xứng đáng đi phải không mọi người?
Photobucket

Quỷ đến cao nguyên Mộc Châu trong một chiều đầu xuân, những căn nhà rơm giữa vườn hoa cải, một khung cảnh thanh bình và say lòng biết mấy.
Photobucket

Hoa cải đây, xa xa kia là rừng táo xanh đang mùa chín rộ. Tuy không có dòng sông nào chảy qua nhưng vẫn nhớ lắm câu hát: "Dòng sông xưa rừng táo trắng hoa nở đôi bờ..."
Photobucket

"Gió đưa hoa cải về trời,
rau răm ở lại chịu lời đáng cay,
cũng may cải có cãi lời,
nên nay hoa tím đắm say trời chiều"
Photobucket

Những con đường mòn nhỏ xinh len qua vườn mận xanh mướt
Photobucket

Bạn thấy có tuyệt không, hái những trái mận chín mọng trên cành đưa lên môi. Vào mùa mận trong vườn mận dưới bóng mận, hái mận chín và ăn. Con gì tuyệt hơn nữa.
Photobucket

Hoa mận trắng nhỏ mà xinh.
Photobucket

Chuyến đi này có 2 mục đích quan trọng. Một là đến ngã 3 biên giới A Pa Chải Việt Nam - Lào - Trung Quốc và hai là Khám phá Sông Đà. Đây là cảnh Sông Đà ở hạ nguồn, khúc Hồ Hòa Bình, bạn có thấy hồ rộng mênh mông, đi thuyền trên hồ như ra biển trong một ngày lặng gió.
Photobucket

Đây cao nguyên Mộc Châu nổi tiếng với những nương chè xanh. Có ai còn nhớ câu :"Gái Mường Tè, chè Tô Múa" không?
Photobucket

Đây thảo nguyên Mộc Châu với mênh mông đồng cỏ.Thấp thoáng xa là những dãy núi chập chùng.
Photobucket

Đây nông trại bò sữa, nhìn nông trại là nhớ đến anh Hồ Giáo.
Photobucket

Rời Mộc Châu thẳng tiến Sơn La, điểm đầu tiên quỷ ghé khi đến Tp Sơn La là nhà tù Sơn La, vốn dĩ không thích những điểm di tích lịch sử hiện đại nhưng vẫn đến đây bởi yêu thích những câu thơ:
"Rớt xuống trang thơ tôi,
Cánh hoa đào cháy đỏ,
Chiều Sơn La lặng gió,
Tôi nghe hoa thì thầm..."
Photobucket

Đi rồi mới biết để con chữ đến được những bản làng sâu xa là muôn trùng khó khăn. Có một huyện quỷ đi qua tên là Mù Cả bởi đơn giản khi đi công tác lên đây người giáo viên mới viết cả huyện không có ai biết chữ nên đặt luôn tên huyện là Mù Cả có nghĩa: Cả huyện Mù chữ hết". Đây là một điểm trường nhỏ bé nghèo nàn quỷ ghé thăm trên đường đi Điện Biên. Các em không biết điện, tivi, phim ảnh là gì. Lớp có 8 hoạc sinh với 2 trình độ lớp 1 và 4 (hôm nay 2 em nghỉ), lớp ít quá phải ghép học chung, câu chuyện kể về các em cũng như người thầy giáo tận tụy này còn dài lắm. dài lắm...
Photobucket

Hồi đó, khi nghe Thanh Lam hát "Hồ trên núi" mình cũng chẳng hiểu hồ trên núi nó ra sao có thú vị không, nay có dịp đến Hồ Pá Khoang mới biết nơi này thật tuyệt, tất nhiên "hồ trên núi" trong bài TL hát không phải hồ này nhưng nó cũng mang cùng một vóc dáng.
Photobucket

Cảnh hồ thơ mộng và bình yên làm lòng người cảm thanh thanh thang mênh mang, thả hồn trong gió chỉ muôn rũ bỏ hết ưu phiền mà tận hưởng."Cưộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ." Chị Gió nhỉ?
Photobucket

Đường lên ngã 3 biên giới đẹp lạ lùng. Đây mảng xanh của bạt ngàn tây bắc kia những cây gạo đang vào mùa trổ hoa đỏ rực.
Photobucket

Thành Bản Phủ Điện Biên, bạn sẽ không thể tìm được bất cứ một ngôi chùa, nhà thờ hay đền thờ tín ngưỡng nào khác ngoài thành Bản Phủ ở Điện biên . Đây là nơi thờ ông Hoàng Công Chất người có công khai phá nơi đây.
Photobucket

Mốc 0 A Pa Chải, hành trình đến với mốc 0 muôn trùng khó khăn tuy không thể sánh với lần chinh phục Fansipan lần trước song cũng đủ để nản lòng những người đam mê chinh phục. Đặt chân đến đây là thấy hồn thiên sông núi tứ phương ào ạt tràn về. Lòng tự hào dân tộc cứ thế mà vút cao.
Photobucket

"Hoa ban đấy trắng hồng phớt tím,
Lặng giữa rừng song sao thắm trong tim"
Lần đầu được nhìn và ngắm hoa ban lòng say mê không dứt, hoa ban như biểu tượng cho mùa xuân núi rừng tây bắc.
Photobucket

Đây một khúc sông Đà ở Pác Ma, chỉ khoảng chừng vài mươi km nữa là đến thượng nguồn. Quỷ đã đi qua nhiều dòng sông như: Sông Hồng (Hà Nội), sông Hương (Huế), Sông Cửu Long (Miền tây), Sông Đồng Nai, sông Sepepok (Daklak), Sông Chảy (Lào Cai), Sông Lô (Phú Thọ), Sông Hiến (Cao Bằng), sông Nho Quế (Hà Giang), sông Hoài (Quảng Nam), sông Trà Khúc (Quãng Ngãi)....nhưng khi đồng hành cùng sông Đà trong suốt 10 ngày quỷ mới cảm nhận được rằng. Đà Giang mang trên mình tất cả vẻ đẹp tuyệt mĩ không dễ đâu có được. Vẻ đẹp có bi có hùng, còn mãnh liệt, có nhẹ nhàng, có thét gào uất ức, có dạt dào mênh mang.
Photobucket

Một khúc Đà Giang chuyển mình trên đất Việt
Photobucket

Đây thạch trận Đà Giang mà cụ Nguyễn Tuân từng nhắc đến trong tác phẩm nổi tiếng "Người lái đò sông Đà"
Photobucket

Khám phá sông Đà chuyến nay mà trong lòng luôn day dứt cảm thấy mình thật còn vô tình, không cảm nhận hết được vẻ đẹp của Đà Giang, còn hời hợt vô tâm quá. Xin lỗi em Đà Giang hẹn một ngày trở lại.
Photobucket

Và đây lại Ô Quy hồ, nếu có thêm một lần cơ hội nữa quỷ sẽ lại thăm Ô Quy Hồ, cung đường đèo tuyệt đẹp và hùng vĩ bậc nhất Việt nam.
Photobucket

Chuyến đi phải kết thúc sớm hơn dự định cùng nhiều điểm tính đi trong lịch trình phải hủy bỏ vì nhiều lý do. Cũng tiếc một chút nhưng có lẽ vậy cảm giác "thèm thuồng" là tăng thêm. Việt Nam chúng ta thật sự là non sông cẩm tú. Không mong đi hết chỉ mong mỗi ngày được biết thêm một chút để thêm yêu thêm tự hào nước Việt.