Hiển thị các bài đăng có nhãn phìnhhồ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phìnhhồ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Tây bắc: Có một nơi chân đạp mây cưỡi gió lướt trên trời



Vậy là những chuyến đi lại tiếp nối những chuyến đi. Một năm tạm hài lòng nên tự thưởng cho mình một hành trình rong chơi. Cung đường lần này không xa lạ trong kế hoạch vì đã tính đi rất nhiều lần nhưng lại rất háo hức vì lần nào lên kế hoạch cũng thất bại cả. Nhưng cuối cùng hạnh phúc đong đầy bởi tâm nguyện đã hoàn thành, những điểm đến thú vị của lần này:
- Lũng Pô: nơi con sông Hồng bắt đầu chảy vào đất Việt. Ngã 3 sông này kỳ lạ với 2 dòng bên đục bên trong mà không hòa lẫn.
- A Mú Sung, A Lù, Ngãi Thầu: những cung đường vành đai biên giới Việt Trung đầy hiểm trở và thú vị.
- Y Tý: chính là nơi chân đạp mây cưỡi gió lướt trên trời. Nơi có những ngôi nhà Trình tường độc đáo, mà mùa đông thì ấm hè thì mát.
- Thác Háng Tề Chơ: Thác nước nằm sâu trong lòng núi rừng Yên Bái, nơi chỉ nghe tên thôi là đã làm cho dân mê du lịch khám khá đứng ngồi không yên. Một thác nước hùng vĩ thuộc loại nhất nhì của Việt Nam. (thiển ý riêng của quỷ).
-Rừng chè cổ thụ Háng Tề Chơ: lần đầu tiên biết, đối với người mê chè như quỷ thì khám phá này quá tuyệt vời.
- Phình Hồ, Làng Nhì, Suối Giàng: Nơi có những rừng chè cổ thụ hàng trăm năm tuổi.
-Hoa mơ, hoa mận: chuyến đi này thật may mắn khi những rừng đào rừng mơ lại nở rộ. Được tham dự những lễ hội ngày xuân của người Mông, người Dao, Hà Nhì.
và còn đó muôn vàn cảm xúc thú vị.
Nhưng hạnh phúc nào cũng có cái giá của nó, khó có thể nói hết những gian khổ của chuyến đi, trời rét, đường cực kỳ nguy hiểm, có những khúc đường chỉ rộng tầm 60cm, sẩy chân là chấm hết, có lúc dốc lên cao ngàn mét rồi bất ngờ là lao xuống hun hút.

Một chuyến đi thành công với cảm xúc trọn vẹn không phải chỉ riêng bản thân cố gắng là đủ mà có sự giúp đỡ, chia sẻ hướng dẫn của những người bạn. Cuộc hội ngộ đầy bất ngờ mà thân thiết gần gũi với những người anh, người bạn mới ở Hà Nội là điểm kết thú vị và ý nghĩa của cả hành trình. Chân thành cảm ơn anh Dugia, anh Long, anh Tuấn, Giang, vợ chồng Quang & Trúc (SG), Dương hòa thượng, Cường,  đã cho quỷ và Nghĩa một đêm "lê lết" không nào quên, chắc cũng mấy năm rồi mới "trác táng" đến vậy.
Thôi cứ thong dong chia sẻ vậy, đây một số hình ảnh tuyệt vời của chuyến đi:
Với một chút sự cố nên không thể ghé Sơn La thăm nhà cu Quang như đã hứa cũng như tìm hiểu về vùng đất này song hành trình khám phá một góc nhỏ tây bắc đã thành công tốt đẹp, khó có thể diễn tả hết được những khoảng khắc cảm xúc tuyệt diệu trong suốt hành trình.
Dạt dào khi đứng ở ngã 3 Lũng Pô, nơi con sông Hồng đổ vào đất Việt., ngất ngây khi bồng bềnh rảo bước trong mây trời Y Tý, lặng người ngẩn ngơ khi tận mắt chiêm ngưỡng con thác Háng Tề Chơ hùng vĩ, say sưa mê mẩn với những rừng chè cổ thụ Háng Tề Chơ, Phình Hồ, Làng Nhì, Suối Giàng, lãng đãng với những rừng mơ rừng đào trong cái lạnh buốt của ngày đầu xuân, và còn đó nhiều lắm nhiều lắm những cảm nhận trải dài trong suốt hành trình mà không ngôn từ nào diễn tả hết được.
Một chuyến đi thành công với cảm xúc trọn vẹn không phải chỉ riêng bản thân cố gắng là đủ mà có sự giúp đỡ, chia sẻ hướng dẫn của những người bạn. Cuộc hội ngộ đầy bất ngờ mà thân thiết gần gũi với những người anh, người bạn mới ở Hà Nội là điểm kết thú vị và ý nghĩa của cả hành trình. Chân thành cảm ơn anh Dugia, anh Long, anh Tuấn, Giang, vợ chồng Quang & Trúc (SG), Dương hòa thượng, Cường, đã cho quỷ và Nghĩa một đêm "lê lết" không nào quên, chắc cũng mấy năm rồi mới "trác táng" đến vậy.

Cột mốc 92 (1) ở Lũng Pô nơi Sông Hồng chảy vào đất Việt.


Ngã 3 sông Hồng với 2 màu nước bên đục bên xanh.


Nét văn hóa đặc trưng trong đời sống người Mông, người phụ nữ phải làm lụng chủ yếu còn người đàn ông ăn chơi là chính.


Cung đường ngoằn ngoèo từ A Lù lên Ngãi Thầu rồi qua Y Tý.


Người Mông trong căn nhà Trình Tường ở Hồng Ngài


Vách núi đá khổng lồ trên hành trình từ Ngãi Thầu đi Y Tý.


Chết lặng với mây trời Y Tý.


Hoàn toàn buông xuôi cho vẻ đẹp tuyệt mĩ của thiên nhiên ngự trị.


Nếu có một nơi, bước một bước chân chạm đến trời ắt chỉ là: Y Tý?


Nhìn cảnh tượng này chân chỉ có bủn rủn mà thôi, chứ đứng sao nổi.

Đến cả những cô gái Mông vẫn thấy mỗi ngày còn ngơ ngẩn huống chi 2 kẻ lang bạt.


Cầu Thiên Sinh nơi có cột mốc 87 (2) ngăn cách biên giới Việt Trung


Bản làng Y Tý trong nắng chiều


Khó tin được những gốc chè cổ thụ hàng trăm năm ở Phình Hồ.
Cây chè cổ thụ thuộc hàng khủng.


đây một gốc chè khổng lồ


Ngất ngây hoa mơ Suối Giàng


Ngày xuân mơ nở trắng rừng


Con ong làm mật yêu hoa


ngẩn ngơ luôn.


Hùng vĩ thác Háng Tề Chơ


Nước bay xuống thẳng ba nghìn thước
Tưởng dải ngân hà tuột khỏi mây.
Mọi người ráng nhìn xem quỷ đâu nhé


Háng Tề Chơ khác lên mình vẻ đẹp hoang dại kỳ ảo mà huyền hoặc của núi rừng tây bắc.


Mênh mông rừng đào Suối Giàng


Năm sau ta đến vườn đào
Thân đào đã lớn, cành đào nảy hoa


Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.




Chút lãng đãng sáng xuân Hà Nội

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

Yên Bái: Lên Phình Hồ tìm chè cổ thụ & vui cùng mây gió

(Khi đặt chân đến đèo Pha Đin – Điện Biên tôi tự nhủ đây là nơi tuyệt diệu nhất, khi đứng trên đỉnh Ô Quy Hồ cung đường đèo cao nhất VN tôi lại thấy không đâu hùng vĩ như nơi đây, thế mà khi dừng chân trên đỉnh Mã Pì Lèng - Hà Giang tôi lại gào thét trong ngập tràn sung sướng, nơi nào trên đất Việt này khi tôi đi qua, khoảnh khắc đó tôi đều nghĩ tuyệt vời nhất, tôi yêu nó nhất, và rồi tôi lại vội vàng phản bội. Những chuyến đi lại tiếp tiếp tục, tôi lại bỏ rơi những tình yêu của mình ở phía sau. Tôi vô tình quá chăng? Câu hỏi đó cứ đeo đuổi mãi cho đến một ngày khi đứng một mình trên đỉnh Fansipan lộng gió và rét mướt tôi chợt hiểu ra rằng, mỗi nơi tôi đi qua là một mảnh ghép tình yêu mà tôi đang kiếm tìm và lắp đầy trong trái tim mình - Tôi yêu quê hương tôi.)

Rời Suối Giàng tôi đến với Phình Hồ, một bản người Mông thuộc huyện Trạm Tấu - Yên Bái nơi những con người nơi đây quanh năm làm bạn với gió và mây, nơi có nhiều truyền thuyết thú vị, và là nơi mà người ta nói có nấc thang lên thiên đường. Nhưng lần này tôi đến Phình Hồ là vì :Chè cổ thụ.
Con đường lên Phình Hồ đang được làm nên nói khó cũng không quá mà dễ cũng không hẵn, nhưng cũng đủ để bạn phải mệt mỏi khi đi vào mùa mưa, những con dốc lên rất gắt những khúc ngoặt cùi chõ nguy hiểm, khi xe vượt qua một khúc ngoặt bạn sẽ ngợp thở trước không gian mênh mông hùng vĩ của núi rừng tây bắc mở ra trước tầm mắt.


Mờ trên lưng chừng núi cao kia là con đường lên Phình Hồ, một phần vẫn còn mờ ảo trong mây, khi chụp ảnh này quỷ đang dừng trên đường lên Suối Giàng, bên dưới là phố huyện Văn Chấn.
Photobucket

con đường nhỏ cheo leo bên sườn núi
Photobucket

Chuyến đi Phình Hồ này mục đích chính là tìm về một vùng chè cổ thụ nổi tiếng, chè Phình Hồ có lẽ không nhiều người biết như Suối Giàng bởi do nhiều yếu tố khách quan chứ không phải do "chè dở".:D
Photobucket

Bạn sẽ nhận ra ngay bản Phình Hồ khi vừa tới nơi, bởi hình ảnh rất đặc trưng, những cây chè cổ thụ mọc khắp các sườn đồi, vây quanh nhà.
Photobucket

Đây bản Phình Hồ ẩn hiện trong làn mây. những còn đường đất nhỏ len lõi rồi chạy sâu và bản làng, leo lên những sườn núi rồi mất hút trong mây. Những mái nhà người Mông lợp bằng gỗ pomu, sẫm đen thấp thoáng, một chút bình yên dung dị dần lan tỏa trong tâm hồn.
Photobucket

Đang còn ngất ngây trong bức tranh thêu tuyệt mĩ của thiên nhiên và con người thì mây lại về núi. Cả một vùng mây khổng lồ nương theo gió mà ào tới chớp mắt đã che phủ cả bản làng.  Nếu đến đây trong một ngày mịt mờ mây trắng hẳn có biết sau kia có những con người ở trọ trần gian.
Photobucket

Bao quanh bản làng Phình Hồ là trập trùng những chè là chè, chè mọc đầy trên núi, hiện diện khắp mọi nơi, chè còn là cây cảnh trồng trước hiên nhà.
Photobucket

Một ngôi nhà be bé xinh xinh thấp thoáng sau những cây chè cổ thụ.
Photobucket

Thang thang một chút rồi quỷ hỏi người dân tìm những cây chè cổ thụ to nhất vùng, và đây là con đường bắt đầu hành trình tìm kiếm
Photobucket

Chị Bình, giáo viên tiểu học ở Bản Phình Hồ đang giúp quỷ đi tìm những cây chè cổ thụ mênh mông vườn chè ở đây, nghe chị nói mấy năm trước có 2 cây to đến 2 người ôm nhưng đã bị chết rồi. hix
Photobucket

Đây là một trong những cây chè cổ thụ "cao niên" ở Phình Hồ, thật đáng tiếc khi không có cách nào biết được tuổi của các cụ chè, chỉ biết là các cụ cũng thăng trầm từ vài đến vài chục thế kỷ.
Photobucket

Chè ở Phình Hồ khác ở Suối Giàng là thân thường rất cao chứ không xòe nhánh nhóc, theo anh Dũng Giám đốc viện Khoa học Kỹ thuật VAST VN cũng là một chuyên gia nghiên cứu về văn hóa chè VN cho biết thì chè ở Suối Giàng do có sự cắt tỉa của người Mông khi hái chè nên qua hàng trăm năm thân chè sẽ phát triển đâm nhánh nhóc ngang, còn những thân chè ít được tỉa sẽ phát triển thẳng. Như vậy có lẽ vùng chè Phình Hồ "hoang dã" hơn chăng?:D
Photobucket

Cảm giác được đứng ôm cây chè cổ thụ thiệt là thú vị lắm đó bà con ơi.kekeke
Photobucket

Một trong những đặc điểm phụ thêm để nhận diện cây chè là thân cây thường có mốc trắng khác các loại khác như dẻ, lim, táu, đỗ quyên.
Photobucket

Mấy cụ ni thì chắc nhỏ tuổi hơn
Photobucket

Đây những lá chè cổ thụ ở Phình Hồ, lá xanh mướt và rất dày.
Photobucket

ngẫm lại thấy lúc đó ngố thiệt không chịu hái một ít dem dìa làm kỷ niệm. hehe. Ngày trước chè hoang không thuộc về ai, bây giờ thì hết rùi, mỗi nhà trong bản sẽ quản một ít, mà cái ngộ là có khi cây chè cạnh nhà này nhưng lại thuộc "quyền quản lý" của nhà tít trên cao kia.
Photobucket

Nhờ có bé heo này mà quỷ tìm được một trong những cây chè cổ thụ to nhất vùng. Mấy năm trước cây bị người dân tỉa bớt, hix, Buồn.
Photobucket

Nhìn ku Kynhong ôm cái thân cây là mọi người biết nó to thế nào rùi hén.:D Nhìn hình là rõ nhất khỏi giải thích.:D
Photobucket

Vì thời gian gấp quá, trời lại sắp về chiều, mà còn phải đi Bản Mù nữa nên quỷ rời Phình Hồ trong nuối tiếc. Nhưng rồi kế hoạch đi Bản Mù cũng bị phá sản vì khi đi được 1/3 đường phải quay về do mưa đường quá trơn trợt không đi được và khả năng "ngỏm" quá cao nên 2 đứa đành lủi hủi về lại Nghĩa Lộ.
Trên đường quay về thì chợt thấy một cung đường tuyệt diệu ở dãy núi bên kia. Đó là đường lên Tà Si Láng. Tà Si Láng và Phình Hồ như 2 anh em bị chia cách bởi vực sâu. Nhìn trong tầm mắt đi nữa ngày đường.:(
Photobucket

Về Tà Si Láng thì còn dài tập lắm, quỷ sẽ viết riêng sau, nhưng đó thật sự là một vùng đất đầy huyền hoặc, mang trên mình những vẻ đẹp của những câu chuyện thần thoại, nơi đầy sơn lam chướng khí nhưng cũng sẽ làm bạn ngây ngất sững sờ
Photobucket

Ở nơi đó con người sẽ thấy mình nhỏ bé và run sợ trước thiên nhiên kỳ vỹ, nơi có thác thiên đường từ trên trời cao xuyên qua làn mây trắng rồi buông mình hàng trăm métvxuống vực sâu hun hút.
Tà Si Láng một trong 4 cung đường nguy hiểm bậc nhất của vùng Tây Yên Bái.
Photobucket

Những gì biết về Phình Hồ cũng vẫn còn chắp vá ít ỏi và  dang dở lắm bởi sự hấp tấp vội vàng và cả chút tham lam. Nhưng chắc chắn 1 ngày không xa sẽ đến lại nơi này sẽ quây quần bên bếp lửa nhâm nhi miếng thịt heo hun khói, nhấm nháp cốc chè xanh và lắng nghe những câu chuyện về vùng đất huyền thoại này.