Hiển thị các bài đăng có nhãn cựcnam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cựcnam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Việt Nam: Hành trình 4 cực 1 đỉnh! (Kỳ 2: Cực Tây - Đông - Nam)

CỰC BẮC: CHẶNG DỪNG THÚ VỊ CHO HÀNH TRÌNH CHINH PHỤC
Điểm thứ 3 trong hành trình 4 cực 1 đỉnh là cực tây A Pa Chải.
Mốc 0 A Pa Chải nằm ở 102 độ 09 phút 00 Đông & 22 độ 23 phút 53 Bắc trên đỉnh núi Khoang La San thuộc xã Sín Thầu huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên. Là một trong những mốc chinh phục của những người đam mê du lịch khám phá tổ quốc.

Để đến được A Pa Chải hành trình sẽ là: Tp Điện Biên Phủ - Mường Chà - Mường Nhé -Chung Chải - Sín Thầu - A Pa Chải dài khoảng 280km.
Nói là 280 km, song đó là cả một hành trình mệt mỏi.
Từ Điện Biên đến Mường Nhé còn đỡ chứ đoạn đường từ trung tâm Mường Nhé đi Xín Thầu bắt đầu xấu tệ, đường đang trong giai đoạn nổ mìn phá núi nên ngổn ngang đất đá, lúc xuống sâu lúc lên cao,


chẳng có quy chuẩn an toàn giao thông nào được áp dụng cả, xe chúng tôi cứ như con ngựa lồng bất kham trên những đoạn đường lổn ngổn đá, rồi mệt lử bò lên những dốc cao, thằng sau không thấy đầu thằng trước, thằng sau nữa chỉ thấy mông thằng sau.


Hết những con đường đá lổn ngổn lại những con đường mịt mù bụi đất.


Rồi là cả người và xe dầm mình lội suối, chạy được thì chạy, không chạy được thì dắt


Dắt không nổi thì làm Từ Hải chết đứng giữa dòng.:D


Rồi cũng đến đồn biên phòng A Pa Chải, một trận rượu "kinh hoàng" đã làm tan nát kế hoạch đi mốc 0, hành trình phải dời lại 1 ngày, hành trình bắt đầu vào
ngày thứ 2 sau khi tỉnh rượu, chúng tôi bắt đầu leo đồi, thử thách đầu tiên là vượt qua 3 ngọn đồi tiếp nối nhau với độ dốc khá cao, trừ anh Thi còn lại hai đứa bắt đầu thở hồng hộc, dốc cao mà không có gì bấu víu (cháy hết rồi còn đâu), đường lại đất bụi nên dễ trượt chân.


Rừng cháy trơ trụi, cái nắng gắt mang theo sự khô gắt của gió Lào làm không khí hết sức ngột ngạt, chúng tôi cứ há hốc mồm mà thở,  không ai có sức hỏi thăm ai, lo cho mình được là tốt rồi.
Lên được 3 đỉnh đồi thì mắt hoa hết, đầu váng cả, chân tay thật sự run lẩy bẩy, chúng tôi phải nghỉ gần 10 phút để đi tiếp, đoạn này gắt vì không đi chữ chi được (do lấn sang đất Trung Quốc) mà phải leo thẳng liên tục.


Khúc này là ớn nhất, vì bên là sườn dốc sâu mà đường dễ trượt, sơ xẩy là chuông trống gõ mõ liền. hix.
Hết doạn đường đồi trọc là đến rừng nguyên sinh, từ đây trở đi thì đi khá dễ, nhiều cây cối nên cũng mát hơn. Và rồi những cố gắng đã được đền đáp xứng đáng, 10g20 phút 27/2/2010 chúng tôi đến mốc 0, thật là khó diễn tả được cảm xúc, tất cả cảm giác mệt mỏi đều bay hết. Mốc 0 vững chãi giữa trời xanh.Khôn tả xiết cảm xúc vui sướng, của lòng tự hào dân tộc.


11g38 chúng tôi rời mốc về lại đồn Biên phòng A Pa Chải. 1h55 đến đồn, các anh rất ngạc nhiên vì chúng tôi đi quá nhanh, thường thì các nhóm leo khoảng 12g, 1g mới tới mốc tầm 5g chiều về lại đồn.
Vậy là chúng tôi đã đến được Mốc 0 A Pa Chải, một trong 2 ngã 3 Biên giới (Ngã 3 còn lại ở Ngọc  Hồi Kom Tum, Việt nam - Lào -Cambodia, ngã 3 này rất dễ đi) của Việt Nam. Những cảm xúc kỷ niệm về chuyến đi này sẽ là một phần ký ức khó quên.
Cuộc đời thật sự là một chuyến đi dài với những chặng dừng thú vị. Mà ở mỗi chặng dừng đó chúng ta ngừng lại để cảm nhận, để chiêm nghiệm  để đón nhận hạnh phúc và tự tin tiến bước.


CỰC ĐÔNG: SAY CẢNH SAY TÌNH.
7g sáng ngày 10/6 quỷ và kynhong bắt đầu rời Nha Trang thẳng tiến ra Đầm Môn, háo hức cho hành trình chinh phục cực đông. Nhớ mãi những cung đường  chỉ nhỉnh hơn mặt biển một chút nên cảm giác như lướt trên mặt biển, một bên đồi cát trắng chạy dài tít tắp một bên biển xanh ngắt mênh mông.Đây thúng, đây ghe, đây trời xanh biển lặng. đây thuyền con dập dềnh theo sóng nước, trên cao những cánh chim chao liệng giữa trời.



Mùa này, đường từ Đầm Môn ra Đại Lãnh biển trong vắt, màu trắng của mây, màu xanh lá của những hòn đảo nhỏ, màu xanh biếc của biển vẽ nên một bức tranh sơn thủy hữu tình. Để những ai chưa đến mà xem hình, nghe tả cũng thấy lòng xao xuyến bồi hồi, những ai đến rồi thì ngơ ngẩn mãi không thôi, những ai đã một thời gian gắn bó thì khắc sâu mãi trong tim.


Nhớ lại những hành trình kinh khủng, lúc trần mình dưới cái nắng đổ lửa của "sa mạc" cát, lúc thì kiệt sức nằm lăn lóc trên gềnh đá, lúc thì lê lết trong bụi rậm.


Và cũng nhớ mãi, 2 đứa đã phải bỏ cuộc ngày đầu tiên của hành trình để tìm cách khác: Đường nhảy ghềnh đá ven bờ biển.



Hành trình chinh phục cực đông là cực nhất trong các cực song cũng thú vị và có phong cảnh đẹp nhất trong các cực.
Lúc hết nước, cổ họng khô rát, may sao thấy dưới hốc đá sâu có một vũng nước mưa đọng,  mừng quá leo xuống đong vào chai, nhưng hỡi ôi một trời lăng quăng, nhưng chẳng còn chọn lựa nào đành phải "gạn đục khơi trong" ráng lắm nhưng cũng lọt vào 2 em lăng quăng.


 Cũng không hiếm những khi lăn quay thở dốc, mặt mày nhợt nhạt tái mét và cả tuyệt vọng. Cảm xúc ở cực đông là không thể nào tả xiết. Là sự pha trộn tất cả thất tình của con người: "Hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc, cụ"
.:)


Nhớ mãi những cái tên: Tèo, anh Hiên, anh Tuấn bo, Tuấn Beo, anh Hồng Tuấn, anh Đức Tuấn. Những người bạn xa lạ mà phút chốc trở nên thân thiết và gần gũi.


Đúng 5g30 phút quỷ & kynhong có mặt tại Sài Gòn kết thúc hành trình chinh phục cực đông tổ quốc.Từ khi đặt chân đến đỉnh cực đông cho đến tận bây giờ trong lòng vẫn vấn vương muôn cảm xúc mãnh liệt. Một chuyến đi vượt quá sự mong đợi, với muôn vàn cảm xúc, và được ban tặng quá nhiều bởi thiên nhiên và con người nơi đây.


CỰC NAM:  MÊNH MÔNG BIỂN TRỜI NƠI TẬN CÙNG TỔ QUỐC


Đây là điểm cực cuối cùng của hành trình. Sau khi tìm hiểu đủ thông tin quỷ và ku badguy bắt đầu cực nam trực chỉ, 2 đứa quyết định không đi theo đường QL1A mà sẽ đi bằng đường qua Bến Tre - Trà Vinh - Sóc Trăng-Bạc Liêu. Vì đường này phần ít xe  nên đỡ bụi bặm hơn. Và còn một yếu tố quan trọng thú vị nữa là đi bằng đường này qua nhiều phà như Phà Cổ Chiên, Cù Lao Dung, Năm Căn...


Nhớ mãi đoạn đường từ Sóc Trăng đi Bạc Liêu, Cà Mau, mưa ngập trời, chưa bao giờ hứng cơn mưa "tàn bạo" như thế. Hậu quả là đến khi tới Phà đi Năm Căn thì nước ngập hết luôn cả trạm thu phí, nhìn không biết đâu sông đâu bờ.


Về sông nước đất trời phương nam mà không 1 lần để mình bồng bềnh, lang thang trên những chiếc xuống, chiếc tắc để ngửa mặt ngắm mây thả tay chạm nước thì thật là điều đáng tiếc.


Chiếc tắc lồng lên rồi cứ phăng phăng băng mình lướt tới sóng đánh tung tóe 2 bên mạn. Gió thổi mát rượi.những hình ảnh đặc trưng của miệt sông nước dần mở rộng trước mắt.


Không còn hình ảnh những chiếc xe thắng kít trước cửa nhà, mà thay vào đó mà những chiếc tắc tắt máy trôi từ từ, không khóa xe mà lại cột dây vào cọc, thay vì cởi nón bảo hiểm thì lại lụm chiếc nón lá phe phẩy leo lên nhà.:D



Cũng chẳng thấy kẹt xe, cũng không nghe tiếng còi đinh tai nhức óc hay tiếng người la hét ồn ào. Thanh âm của phố thì đang bị nuốt chửng dưới làn nước.
Hết sông lớn rồi đến lạch nhỏ, vào trong những con lạch đất, cảm nhận Đất Phương nam êm đềm bình dị, trời Phương nam trong xanh thăm thẳm. Những hàng đước theo mây theo nước theo trời xanh cứ đua cùng nhau chạy dài mãi. Thật là một bức tranh thiên nhiên tuyệt diệu.


Khó có ngôn từ nào tả xiết cảnh trời mây nơi cực nam ngày hôm đó, nơi quỷ đứng thì trời hơi tối, nhưng ngoài biển xa thì trời trong vắt xanh ngắt.  Mây cuồn cuộn khắp bầu trời.


Đứng trên doi đất nhỏ nhìn ra xa biển lớn mênh mông, đây đất quê hương kia biển trời tổ quốc, lại một lần nữa cảm giác miên man hạnh phúc lại về.
Cứ đứng thế thật lâu, ngẩn ngơ nhìn những cụm mây trắng kéo cuộn từ chân trời xa đến tận bờ.

 
10g11 phút rời cực nam quay về lại Cà Mau. 19g30 về lại đến Sài Gòn. Vậy là hành trình chinh phục 4 cực 1 đỉnh kết thúc sau 11 tháng (20/10/2009-30/9/2010). Bức tranh quê hương vẫn còn dở dang thiếu nhiều mảnh ghép nhưng ít nhiều cũng đã nên hình dáng.

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

Cà Mau: Kỳ 2 - Cực nam - Bâng khuâng nơi tận cùng tổ quốc!

Sau hành trình dài gần 2 tiếng đồng hồ trên sông nước thì chiếc tắc ráng của anh Pho cập bến khu du lịch Lý Thanh Long.


Vào KDL mà thấy vắng ngắt, ngó quanh mà chẳng có ai, mãi mới thấy có 1 chị để hỏi thăm, hóa ra khu du lịch này trước đông khách lắm nhưng sau khách thích đi Đất Mũi hơn nên nơi đây đìu hiu chợ chiều, thỉnh thoảng có mấy đứa ưa lang thang cực này cực nọ đến mà thôi.:D


Khó có ngôn từ nào tả xiết cảnh trời mây nơi cực nam ngày hôm đó, nơi quỷ đứng thì trời hơi tối, nhưng ngoài biển xa thì trời trong vắt xanh ngắt.  Mây cuồn cuộn khắp bầu trời.


Dứng trên doi đất nhỏ nhìn ra xa biển lớn mênh mông, đây đất quê hương kia biển trời tổ quốc, lại một lần nữa cảm giác miên man hạnh phúc lại về.


Cứ đứng thế thật lâu, ngẩn ngơ nhìn những cụm mây trắng kéo cuộn từ chân trời xa đến tận bờ


Ku badguy tranh thủ chụp 1 tấm lưu niệm. Phía sau là KDL Khai Long hoang tàn. Bờ kè cũng bị lật tung, nứt toác từng mảng lớn.


Đất ở đây do phù sa bồi đắp nên không có hình ảnh những bãi cát trắng chạy dài tít tắp mà là màu đen mịn.


Vì điểm cực nam không có điểm mốc nên thật sự khó mà định vị chính xác (trong 4 cực định vị chính xác nhất chỉ có cực tây A Pa Chải), nên quỷ có gắng tìm cách để xác định, chí ít cũng phải có cái chi chi cụ thể chút. Từ doi đất xa nhất nay nhìn thẳng sẽ thấy 1 chòi là nhỏ.


Vậy là 2 đứa đi đến để hỏi chủ nhân "căn nhà" đó là ai đặng mà còn biết.


Thật là mênh mông biển trời cực nam.


Đi mãi rồi cũng tới, gặp anh đây hỏi chuyện mới biết anh tên Tăng Viết Khái, ở Ấp Khai Long. Là chủ nhân của căn chòi này.


Chòi do anh dựng để thu mua hải sản và làm kho chứa hàng tạm.:D. Vài tháng sau khi hết mùa sẽ lại bỏ đi, mùa sau lại dựng lại.


Có duyên gặp mặt cũng có chút tình bằng hữu thế nên tiếc chi không chụp vài tấm ảnh lưu niệm.:D


Từ cực nam nhìn ra xa là đảo Hòn Khoai. Đảo còn có tên gọi là đảo Giáng Hương, nằm cách đất liền khoảng 15km.Nghe phong phanh đang xây dựng KDL rộng 700 ha trên đó. hix.


10g11 phút rời cực nam quay về lại Cà Mau. 19g30 về lại đến Sài Gòn. Vậy là hành trình chinh phục 4 cực 1 đỉnh kết thúc sau 11 tháng (20/10/2009-30/9/2010). Bức tranh quê hương vẫn còn dở dang thiếu nhiều mảnh ghép nhưng ít nhiều cũng đã nên hình dáng. Ngẫm lại, kể từ  khi bắt đầu đi lang thang đây đó khắp mọi miền đất nước đến nay cũng đã gần 6 năm (2004-2010), một chút hồi tưởng về tất cả những chuyến đi. Bỗng nhớ và thích một đoạn đã từng viết.

(Khi đặt chân đến đèo Pha Đin – Điện Biên tôi tự nhủ đây là nơi tuyệt diệu nhất, khi đứng trên đỉnh Ô Quy Hồ cung đường đèo cao nhất VN tôi lại thấy không đâu hùng vĩ như nơi đây, thế mà khi dừng chân trên đỉnh Mã Pì Lèng - Hà Giang tôi lại gào thét trong ngập tràn sung sướng, nơi nào trên đất Việt này khi tôi đi qua, khoảnh khắc đó tôi đều nghĩ tuyệt vời nhất, tôi yêu nó nhất, và rồi tôi lại vội vàng phản bội. Những chuyến đi lại tiếp tiếp tục, tôi lại bỏ rơi những tình yêu của mình ở phía sau. Tôi vô tình quá chăng? Câu hỏi đó cứ đeo đuổi mãi cho đến một ngày khi đứng một mình trên đỉnh Fansipan lộng gió và rét mướt tôi chợt hiểu ra rằng, mỗi nơi tôi đi qua là một mảnh ghép tình yêu mà tôi đang kiếm tìm và lắp đầy trong trái tim mình - Tôi yêu quê hương tôi.)

Đây một số mảnh ghép của quỷ:




Hướng dẫn đi Cực nam:
Cực nam không khó đi và có nhiều người đã đi rồi, song quỷ cũng hướng dẫn để các bạn có thêm chọn lựa:
- Địa điểm: Cực nam: Khu du lịch Khai Long Ấp Khai Long, Huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau.
- Phương tiện: xe máy
-Thời gian: 2 ngày là tối thiểu.
-Hành tình: Lúc đi nên đi tuyến: Sài Gòn - Tiền Giang (71km) - Bến Tre (17km) - Trà Vinh (55km) - Sóc Trăng (45km) - Bạc Liêu (51km) - Cà Mau (68km) - Năm Căn (56). (khoảng 450 km). Vì sẽ đi tham quan thêm nhiều điểm, đi thêm được một số phà như Phà Cổ Chiên, Phà Cù Lao Dung... Lúc về theo quốc lộ 1A. về Bạc Liêu - Cần Thơ - Vĩnh Long - Tiền Giang - Sài Gòn. Khoảng 385km.
Hướng dẫn:
- Từ Sài Gòn khởi hành khoảng 6g sáng đi thong dong đến Cà Mau khoảng 7g tối. Ngủ tại Cà Mau, sáng hôm sau đậy sớm khoảng 6 khởi hành đi Năm Căn. KHoảng 8g đến Năm Căn. Gửi xe tại bến tàu. Hoặc đón tàu đi Rạch Tàu rồi đến Rạch Tàu thuê xe ôm hoặc tác ráng đi Khai Long. Hoặc thuê luôn tác ráng đi thẳng Khai Long từ Năm Căn. Nên chọn cách 2 vì chủ động thời gian và dễ chụp hình ảnh.
- Khoảng 9g45 đến Khai Long (cực nam). Chơi chán chê chừng 1 tiếng, quay về lại Năm Căn tầm 1g chiều. Chạy một mạch về lại Sài Gòn nếu đủ sức khoảng 11g đến nơi.:D Nếu có dư thời gian thì giãn thêm ra.
Chi phí:
- Tiền xăng tùy xe nhưng với xe số tầm 250k/người là dư.
-Tiền ăn: 200k/2 ngày là dư luôn.
-Tiền khách sạn: 75k-100k/người là phòng đẹp rồi.
-Thuê tắc ráng: 500k từ Năm Căn đi Khai Long và quay về Năm Căn. (250k/người).
-Vé tàu cao tốc từ Năm Căn đi Rạch Tàu: 30k/người.
-Liên lạc: Tàu cao tốc từ Năm Căn đi Rạch Tàu:07803830470
Xe Phương Trang đi Cà Mau:0838333468-07803651651
anh Pho ở Năm Căn thuê tắc ráng:0914234533
- Xe Trúc Linh đi Năm Căn:07803876608


Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2010

Cà Mau: Kỳ 1 - Cực nam - Điểm cuối cùng của hành trình 4C1D

Sau khi kết chuyến thúc đi khám phá rừng chè cổ thụ Hoàng Liên Sơn, vội quay về Sài Gòn và đi cực nam - Điểm cuối cùng cửa hành trình 4 cực 1 đỉnh (4C1D). Trong 4 cực có lẽ cực nam là có nhiều thuận lợi nhất vì cũng đã khai thác du lịch rồi, cũng vì lẽ đó mà niềm đam mê khám khá cũng vơi bớt phần nào. Song phàm làm gì cũng nên không thể nửa vời nên cũng bắt tay vào việc xác minh vị trí cũng như tìm hiểu các thông tin về cực nam một cách chi tiết hơn.
Khi tìm hiểu kỹ mới biết rằng điểm cực nam cũng có lắm điều thú vị;
- Thứ nhất điểm cực nam không phải là Đất Mũi như mọi người vẫn nghĩ. Đất Mũi là mũi đất cuối cùng của tổ quốc nhưng lại hơi cong ngược vào trong. Trong khi đó khái niệm điểm cực mà phần đất liền xa nhất về hướng cực đó.
- Qua xem bản đồ từ vệ tinh cũng như các thông tin tìm kiếm, đã xác định được điểm cực nam chính thuộc Khu du lịch Lý Thanh Long (Khu du lịch Khai Long cũ) thuộc Huyện Ngọc Hiển - Cà Mau.
-Nếu bạn nói đã đặt chân đến điểm cực nam thì cần phải bổ sung thêm một thông tin nữa đó là đến khi nào (các điểm cực khác không cần thông tin này) vì điểm cực nam sẽ thay đổi chút ít do có phù sa bồi đắp hàng năm.



Sau khi tìm hiểu đủ thông tin quỷ và ku badguy bắt đầu cực nam trực chỉ, 2 đứa quyết định không đi theo đường QL1A mà sẽ đi bằng đường qua Bến Tre - Trà Vinh - Sóc Trăng-Bạc Liêu. Vì đường này phần ít xe  nên đỡ bụi bặm hơn. Và còn một yếu tố quan trọng thú vị nữa là đi bằng đường này qua nhiều phà. Những cây cầu sẽ dần thay thế những chuyến phà, nên quỷ và badguy tranh thủ đi "thăm" trước khi những chuyến phà chỉ còn là cổ tích. Đây là phà đầu tiên của hành trình, Phà Cổ Chiên nối Bến Tre và Trà Vinh.


Bến phà Cổ Chiên từng tồn tại trước năm 1975 , sau đó ngưng hoạt động.Phà được xây dựng lại từ năm 202 đến 2008 thì chính thức hoạt động.  Là bến phà quy mô bán vĩnh cửu, tiêu chuẩn bến phà cấp 4, hoạt động 24/24,thời gian vượt 2.6km đường sông không quá 15 phút. Giai đoạn đầu có 3 phà hoạt động gồm 1 phà 60 tấn và 2 phà 25 tấn. Hôm quỷ đi phà vắng tay, phà này coi bộ chắc lỗ nặng.:D


Nhìn những chuyế phà xuôi ngược trên sông lại nhớ đến những chuyến phà ngày xưa đã từng đi như Phà Bắc Mỹ Thuận, Phà Cần Thơ...


Qua phà tiếp tục đi về Thị xã Trà Vinh, rồi ghé qua Thắng cảnh Ao Bà Om, muốn đi thắng cảnh này vì hồi đó từng thấy đăng trên tem. Đến nơi lại thấy Ao Bà Om  không có gì đặc biệt song có lẽ là một điểm rất lý tưởng để cuối tuần, bạn bè, vợ chồng con cái ra ở đây dã ngoại cuối tuần. Điểm ấn tượng nhất của Ao Bà Om là những gốc cây bị sụt đất trồi rễ lên hơn 1m. Nhìn rất lạ mắt và thú vị.


Cạnh ao là chùa Âng - Một ngôi chùa Khome cổ kính với lối kiến trúc rất đẹp. Chi tiết về những ngôi chùa Khome quỷ sẽ viết 1 bài riêng.


Đi thêm một khúc nữa gần Trung tâm TP Trà Vinh, quỷ có thấy một ngôi tháp cổ khổng lồ, nhưng không biết đây là tháp gì, chưa tìm hiểu kỹ thông tin. Cứ ghi nhận lại hình ảnh trước đã.:)


Rời Trà Vinh, 2 đứa tiếp tục đợi phà Cù Lao Dung để đến địa  phận của Sóc Trăng. Phà Cù Lao Dung rất nhỏ do nhu cầu đi lại ít, phà do tư nhân khai thác, thường khoảng 30-45 phút mới có một chuyến phà. Thường thì khách đến sẽ ngồi đợi ở quán nước ngày bến. Chừng nào nghe bác tài hét thì leo lên phà là vừa.:D


Đoạn đường ngắn từ phà Cù Lao Dung về Sóc Trăng rất thú vị, là một con đường làng nhỏ đổ bê tông len qua những mái nhà lá xinh, những rặng dừa, những con rạch nho nhỏ. Ở đây còn có cả bia thờ vua Thần Nông 2809 năm trước Công nguyên.:d Thiệt là hết hồn.:D


Trà Vinh, Sóc Trăng là "đất thần" của người Khome nên dọc đường quỷ gặp rất nhiều chùa, nếu không có chủ đích là hướng về cực nam chắc chuyến đi sẽ còn kéo dài ngày bởi sự lôi cuốn của những ngôi chùa lạ lùng và cổ kính này.


May mắn gặp lúc tan trường, các em học sinh đi học về. Đi xe đạp mặc áo dài trắng quần đen thế này là hình ảnh rất đặc trưng ở Miền tây. Bởi đường xá miền tây thường sình lầy, ngày trước có khi phải băng ruộng nên nếu mặc quần trắng thì eo ôi.:D


Gần như toàn hành trình là 2 đứa đi trong cái mưa tầm tã, mưa khủng khiếp kéo dài từ Sóc Trăng qua Bạc Liêu đến Cà Mau. Và hậu quả của cơn mưa đó là bến phà từ Cà Mau đi Năm Căn cũng không biết đâu bến đâu sông.


Lên chuyến phà để về Năm Căn, cảm giác cực nam đã gần lắm rồi.:D


Từ Năm Căn bạn gửi lại xe lại tại bến tàu Năm Căn, rồi từ đó đi xuống Rạch Tàu, từ Rạch Tàu sẽ thuê tắc ráng đi tiếp đến cực nam. Theo thông tin quỷ tìm hiểu là vậy, nhưng khi đến nơi mới phát sinh một số vấn đề. Tàu đi Rạch Tàu qua đông người và rất ngợp, đi không quen sẽ say ngay, chưa kể là chạy chậm khoảng 2.5 tiếng mới tới Rạch Tàu, rồi từ đó chuyển qua đi tắc lại mất công và thời gian nữa. Tính toán thấy có vẻ không ổn, nên quỷ quyết định thuê tắc ráng đi thẳng từ Năm Căn đến cực nam luôn, sau khi đi rồi mới biết đã có một chọn lựa cực kỳ sáng suốt.:)


Đây là anh Pho, người đưa quỷ và ku badguy đến cực nam, anh chàng này lái tắc cực chiến.:D


Chiếc tắc lồng lên rồi cứ phăng phăng băng mình lướt tới sóng đánh tung tóe 2 bên mạn. Gió thổi mát rượi.


những hình ảnh đặc trưng của miệt sông nước dần mở rộng trước mắt.Không còn hình ảnh những chiếc xe thắng kít trước cửa nhà, mà thay vào đó mà những chiếc tắc tắt máy trôi từ từ, không khóa xe mà lại cột dây vào cọc, thay vì cởi nón bảo hiểm thì lại lụm chiếc nón lá phe phẩy leo lên nhà.:D


Cũng chẳng thấy kẹt xe, cũng không nghe tiếng còi đinh tai nhức óc hay tiếng người la hét ồn ào. Thanh âm của phố thì đang bị nuốt chửng dưới làn nước.


? Bắt cá hay là "bãi giữ xe" vậy ta?


Hết sông lớn rồi đến lạch nhỏ, vào trong những con lạch đất, cảm nhận Đất Phương nam êm đềm bình dị, trời Phương nam trong xanh thăm thẳm.


Những hàng đước theo mây theo nước theo trời xanh cứ đua cùng nhau chạy dài mãi. Thật là một bức tranh thiên nhiên tuyệt diệu


Có một lúc con lạch bổng chộn rộn khi anh Pho tức khí đua cùng một cô gái, đua mãi mà vẫn thua đằng sau, thiệt ai dám nói con gái miền tây là nhi nữ thường tình.:D


Nhà tôi trên bến sông có chiếc "cầu" nhỏ cong cong. Những hình ảnh hết sức đặc trưng của miền tây. Những mái chòi lá vây quanh nhà là hàng rào dừa nước,


Không biết đằng sau những bức tranh quê thanh bình này thì thân phận con người thế nào. Sao lúc này là nhớ câu hát: "Đời lục bình trôi."


"Đã trải qua bao mùa mưa nắng, qua bao cuộc đổi thay
Mãi dâng cho đời, bài tình ca đất phương Nam"


"Lênh đênh mây trôi, khói sương chiều miên man nỗi nhớ
Nghe trong âm ba từng con sóng vỗ về"

còn tiếp.