Hiển thị các bài đăng có nhãn hàgiang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hàgiang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

Cán Tỷ - Đông Hà: Bình yên bên dòng sông triệu năm

Hàng trăm triệu năm trước, cả vùng địa đầu tổ quốc Hà Giang còn chìm trong mênh mông biển cả. Trải qua nhiều chuyển động kiến tạo của bề dày lịch sử địa chất, biển bao la hóa núi cao sông dài. Ngày nay, nơi bản Mông Đông Hà – Cán Tỷ xa xôi, những cuộc sống ấm no đang nảy nở bên dòng sông của triệu năm xưa.  Từ thành phố Hà Giang, qua những cung đường tuyệt đẹp để đến huyện Quản Bạ, “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm”,  rồi từ đây chúng tôi tiếp tục chao mình qua hàng trăm khúc cua xoắn lượn mượt mà để đến với Đông Hà. Một xã người Mông nằm giữa núi rừng Quản Bạ.

Đông Hà có 4 thôn bản: Thống Nhất, Sáng Phàng, Nà Sài, Cốc Mạ. Từ trên cao nhìn xuống, Đông Hà được bao quanh bởi trập trùng những dãy núi cao.


Tạo hóa khéo sắp đặt ban tặng cho Đông Hà dòng sông Miện cổ xưa, dồi dào sản vật chảy qua nên cuộc sống người dân cũng theo đó mà ấm no trù phú hơn.


Trong khi nhiều vùng đất khác của Hà Giang còn trong cơn khát, ruộng đồng khô khan thì nơi đây lại những cánh đồng ngô xanh mướt, trải dài tít tắp đến tận chân núi, rồi len lõi phủ đầy cả những khe đá.
 


Rảo bước dạo chơi quanh Đông Hà sẽ làm bạn choáng ngợp, ngỡ ngàng. Do địa hình bị chia cắt mạnh đã tạo ra những cột đá hùng vĩ cao vút.


 Hàng triệu năm trước, khi xảy ra biến đổi địa chất, những tầng đá vôi khổng lồ cao hàng chục đến cả trăm mét từ dưới đáy biển trồi lên, qua quá trình mưa gió bào mòn chúng bị nứt nẻ, xói mòn rồi phân tách nhau ra thành những cột đá sừng sững.


 Lại qua nghìn năm, đất theo gió tích tụ dần trên những khe đá, tạo nên môi trường sống cho các loại cây.
 


Để đến ngày nay tạo nên cảnh quan thiên nhiên kỳ vỹ,


còn một điều thú vị nữa là trong những cột đá ấy vẫn còn lưu lại những  hóa thạch san hô, tay cuộn, vỏ sò của kỷ Devon cổ xưa.


Ở Đông Hà dường như cuộc sống náo nhiệt hiện đại chưa chạm đến, chúng tôi lang thang, len lỏi trên những con đường đất nhỏ,


cả bản làng hầu hết là những ngôi nhà Trình Tường xây bằng đất sét hoặc chỉ đan bằng cót tre.


 Tất cả đều rất đơn sơ và giản dị, cổng nhà luôn rộng mở như sự thân thiện cởi mở của chính con người ở đây. Những ngôi nhà mái ngói đỏ nép minh bình yên dưới tán cây sa mộc, vây quanh nhà là nương ngô, nương đậu.


Bên tường nhà là những bó củi, bó thân ngô xếp ngay ngắn gọn gàng để dùng thổi lửa cho bữa cơm chiều hay chuẩn bị cho những ngày rét lạnh.


 Không gian yên tĩnh đến lạ kỳ, bỗng đâu đó vang lên tiếng gà gáy trưa khiến lòng người du khách xôn xao khó tả.


Tạm chia tay những ánh mắt, nụ cười đầy quyến luyến, chúng tôi đến với Cán Tỷ. Nếu như ở Đông Hà dấu vết của triệu năm xưa tạc trên vách đá cao thì nơi đây chúng lại chạm khắc thật rõ ràng, sinh động trên dòng sông Miện.


Hai bên bờ sông những vách đá dựng đứng, những vết cào dài sắc lẻm và bóng loáng như sự giận dữ của hải thần khi mất quyền thống trị.


Có nhiều dòng chảy ngầm từ núi cao, xuyên qua khe đá rồi hòa mình vào dòng sông.  Chính vì có nhiều hốc đá mà các loại cá cũng có nhiều chỗ sinh sôi nảy nở hơn làm cho dòng sông luôn ăm ắp sản vật.


 Xã Cán Tỷ gồm 8 thôn bản Đầu Cầu I, Đầu Cầu II, Suối Hồ, Lùng Vái, Sảng Cán Tỷ, Pờ Chúa Lủng, Sủa Cán Tỷ, Giàng Chu Phìn. Mỗi bản có khi cách nhau đến vài đỉnh núi.


Khác với sự bình yên của Đông Hà, ở Cán tỷ là cuộc sống nhộn nhịp và sôi động.Hai bên bờ sông, dưới bóng tre rợp mát không lúc nào ngớt tiếng cười đùa.


Ở chốn này đám trẻ con nô đùa tắm suối, giăng lưới bắt cá,


ở chốn kia những người phụ nữ Mông giặt giũ quần áo rôm rã trò chuyện, cánh đàn ông thì gánh nước tưới ruộng hay quăng chài đánh những mẻ lớn.


Tiếng đàn lợn ủn ỉn, tiếng vịt ngan quàng quạc đòi ăn rộn vang.  Từ những thửa ruộng, mùi ngô thơm ngát theo gió mà lan tỏa khắp không gian, xen lẫn là mùi ngai ngái của những cây đay, cây lanh đang  mùa thu hoạch.


Thấp thoáng trên bến sông xưa, sau bờ tre xanh là ngôi nhà nhỏ xinh nép mình dưới chân núi đá, chút điểm xuyến màu đỏ của những cánh phượng hè, làm cả không gian xanh thêm phần quyến rũ. Tất cả hòa quyện cùng nhau vẽ  nên một bức tranh Cán Tỷ - Cuộc sống nơi địa đầu tổ quốc ấm no và hạnh phúc.


Khi trời về chiều, từ sau những dãy núi đá đen cao ngất, bỗng đâu mây trắng tràn về, cả Cán Tỷ chìm ngập trong mây, những cung đường như sợi tơ mảnh buộc quanh lưng núi rồi nối đất trời Cán Tỷ lại cùng  nhau.


Mặt trời đổ ánh dương đỏ hồng bao phủ khắp núi rừng, rồi từ từ khuất sau cổng trời Cán Tỷ, báo hiệu một ngày đã qua. Trong ngôi nhà nhỏ, khói bếp bốc lên trên ánh lửa bập bùng, cả gia đình cùng khách phương xa quây quần bên nhau như thân thiết tự lâu lắm, chén rượu ngô nồng cứ trao chuyền say khướt đến tận khuya. Ngoài kia sương đang buông xuống nhưng lòng người lữ khách ấm áp đến lạ kỳ.

Thông tin Du lịch:
- Phương tiện tốt nhất để khám phá Đông Hà – Cán Tỷ là xe máy.
Bạn có thể thuê máy từ Hà Nội, gửi xe lên Hà Giang rồi chạy lên Quản Bạ, hỏi đường đi xã Đông Hà. Từ Đông Hà đi Cán Tỷ.
Toàn bộ cung đường chỉ tầm 61km.
Thuê xe máy ở Hà Nội: Anh Hoàng: 0928290000
 Xe chất lượng cao Hà Nội -Hà Giang: Xe Ngọc Cường 0219.3867.400
Nhà nghỉ Tam Sơn, Quản Bạ:02193846543. KS 567, Tam Sơn, Quản Bạ: 02193846543

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

Việt Nam: Hành trình 4 cực 1 đỉnh! (Kỳ 1: Đỉnh Fansipan - Cực bắc)

9g52p 30/9/2010 khi đặt chân đến cực nam, tôi đã mỉm cười sung sướng, vậy là hành trình 4 cực - đông, tây, nam, bắc và đỉnh Fansipan đã hoàn thành sau 340 ngày lang thang. Xét về thời gian vậy là cũng gần 1 năm để hoàn thành tâm nguyện nhỏ, cũng một chút tự hào.
Kể từ chuyến đi xuyên việt đầu tiên tháng 2 năm 2004 đã cho một niềm đam mê mãnh liệt, từ sau chuyến đi ấy đã nhủ lòng sẽ khám phá hết mọi miền tổ quốc. Vậy là sau hơn 6 năm, ước mơ thành hiện thực, dấu chân đã in hết 64 tỉnh thành, nhưng cũng đi rồi mới hiểu một điều, đến là đến vậy thôi chứ còn bỏ sót nhiều lắm, ví như chỉ riêng Hà Giang, đi đến cả tháng có khi còn chưa hết.
Thôi những câu chuyện về các chuyến đi sẽ từ từ kể tiếp sau vậy, bài này chỉ nói về 4 cực 1 đỉnh. Đây là tổng hợp hành trình khám phá 4 cực 1 đỉnh:




Sơ đồ vị trí các điểm cực. (Đây là bản đồ vị trí các điểm cực chứ không phải bản đồ VN đầy đủ nhé mọi người, phải nói rõ không sau lại bị kẻ xấu xuyên tạc, hix, khổ lắm)

1.ĐỈNH FANSIPAN - NÓC NHÀ ĐÔNG DƯƠNG - GIẤC MƠ THÀNH HIỆN THỰC.
Chuyến đi đầu tiên leo Fan với Vũ thật đáng nhớ khi 2 đứa "ngốc nghếch" quyết định tự leo không porter, không hướng dẫn. 2 đứa lên Trạm Tôn hỏi nhờ anh Diện rồi vậy là vác ba lo tự leo.



Ngày leo fan cũng là ngày thời tiết dự báo có mưa và trở rét, nhớ đêm trước leo fan 2 đứa đã hoảng và hủy kế hoạch khi nhìn đỉnh Fan mờ mịt trong màn mây xám xịt.



Nhưng rồi "sĩ diện" và "tự ái" đã làm động lực để hành trình chinh phục bắt đầu, những bước đi đầu tiên có đầy run sợ mà háo hức, khôn kể xiết bao mệt mỏi, chán nản,


Nếu không lo chết đói chắc đã quẳng hết 2 cái balo nặng nề khoảng 15kg trên lưng, Cũng có lúc tay chân rã rời mà chỉ muốn "gục trên súng mũ bỏ quên đời".:D


và hành trình vẫn cứ tiếp tục, đến bây giờ vẫn nhớ cảm giác đêm ngủ ở lán 2800, không có túi ngủ, mặc năm, bảy lớp áo, rồi trùm bên ngoài một cái bao nilon lớn cho sương mây không thấm ướt, càng về khuya trời càng rét, dưới ánh nến leo lét nhìn rõ từng làn sương len qua khe hở của vách mà tràn vào lán. Không ai ngủ được. Cứ sợ, ngủ rồi sẽ ngủ mãi.


6g30 sáng ngày thứ 2  dậy và bắt đầu lê lết tiếp, trời vẫn mờ mịt và lạnh buốt, chỉ biết cúi mặt tránh gió tạt sương thốc vào mặt và lầm lũi bước... bước


băng qua rừng tre trúc này cũng có vài kỉ niệm đáng nhớ, khúc này đi không phải khó lắm nhưng nguy hiểm cũng khó nói trước, nhớ lúc bước hụt chân lọt thẳng xuống khe, không có mấy bụi trúc thì chắc mất mạng rồi, mà lúc đó nếu có cây trúc nào ngắn ngắn nó đâm cho 1 phát thì cũng có lỗi với tổ tiên luôn.:D


Gian khổ là thế nhưng cảm xúc và hạnh phúc cũng đong đầy. Nhớ đêm quây quần bên bếp lửa cùng những người bạn từ nhiều nơi trên thế giới, những câu chuyện vui nhộn gắn những con người xa lạ gần nhau hơn.


và cuối cùng vẫn làm sự vỡ òa hạnh phúc tự hào khi đứng trên đỉnh Fan lộng gió. Cũng chính nơi này đã cho mình hiểu được mỗi nơi trên đất Việt đi qua là một mảnh ghép tình yêu mà vẫn mãi kiếm tìm.


Mượn lại một đoạn đã viết lần nữa.
"
(Khi đặt chân đến đèo Pha Đin – Điện Biên tôi tự nhủ đây là nơi tuyệt diệu nhất, khi đứng trên đỉnh Ô Quy Hồ cung đường đèo cao nhất VN tôi lại thấy không đâu hùng vĩ như nơi đây, thế mà khi dừng chân trên đỉnh Mã Pì Lèng - Hà Giang tôi lại gào thét trong ngập tràn sung sướng, nơi nào trên đất Việt này khi tôi đi qua, khoảnh khắc đó tôi đều nghĩ tuyệt vời nhất, tôi yêu nó nhất, và rồi tôi lại vội vàng phản bội. Những chuyến đi lại tiếp tiếp tục, tôi lại bỏ rơi những tình yêu của mình ở phía sau. Tôi vô tình quá chăng? Câu hỏi đó cứ đeo đuổi mãi cho đến một ngày khi đứng một mình trên đỉnh Fansipan lộng gió và rét mướt tôi chợt hiểu ra rằng, mỗi nơi tôi đi qua là một mảnh ghép tình yêu mà tôi đang kiếm tìm và lắp đầy trong trái tim mình - Tôi yêu quê hương tôi.)"


2.CỰC BẮC: CỘT CỜ LŨNG CÚ - ĐẦU TRỜI NGẤT ĐỈNH HÀ GIANG
Thật là một sai lầm lớn khi thực hiện hành trình dài đến 19 ngày mà điểm đầu tiên lại là Fansipan, bởi tất cả sức lực đã bị vắt kiệt. Hối hận thì cũng muộn rồi, vậy là phải hủy bớt vài điểm đi để nghỉ 1 ngày lấy sức. Chuyến đi này dự kiến rất nhiều nơi nhưng xác định là phải 1 cực 1 đỉnh.:D Vậy làm sao có thể bỏ qua Lũng Cú được.
Đường lên Lũng Cú ngày ấy ảo mờ ẩn hiện, vẫn nhớ như in những cung đường ngoằn nghoèo dài hàng trăm cây số, những lúc dốc lên khúc khuỷu, những lúc dốc xuống sâu thăm thẳm.


những cung đường nối liền đất và trời, mây và núi. 2 kẻ lang thang trong cõi trần mà cứ như ngỡ mình say trong cõi mộng.


cứ sau mỗi khúc ngoặt là lại cả một vùng không gian hùng vĩ hiện ra trước mắt. Ôi thật là rượu chưa uống nhưng hồn đã ngất ngây. Nhớ những khi chiều xuống mà vẫn còn lang thang giữa mênh mông núi rừng, mờ sau làn mây, tuốt tận trên cao, con đường như sợi chỉ nhỏ  mà cô gái Mông nào đó để quên lại vắt ngang lưng chừng núi. Một cảm giác liêu trai đến tột cùng.


Đây bản Lô lô nằm dưới chân cột cờ Lũng Cú, bản Lô Lô này là một trong những bản hiếm hoi còn giữ được nhiều nét văn hóa đặc sắc truyền thống lâu đời..


Đây đường lên đỉnh cột cờ Lũng Cú, thật ra cột cờ Lũng Cú không phải là điểm cực bắc chính xác mà nó mang tính biểu tượng, vì điểm cực bắc nằm giữa khe vực sâu của 2 dãy núi, một bên Việt Nam một bên Trung Quốc. Mà ai lại xây cột cờ dưới vực bao giờ. Hồn thiêng sông núi phải đưa lên đỉnh trời chớ.:D


Cột cờ Lũng Cú ít nhiều đã mang hơi hướm du lịch nên đường đi khá dễ dàng thuận lợi, xe chạy tới chân và chỉ việc leo các bực thang mà lên thôi.


Leo rùi cũng tới nơi. Chụp tấm ảnh lưu niệm cho có cái gọi là.:D


len lén leo trong thân của cột cờ lên nóc luôn. Nhớ lúc đứng trên nóc mà run gần chết, xẩy chân một phát là tùng tùng cheng cheng liền. Ráng cười rứa thôi chứ nhìn gần mặt nó tái tái.:D Vậy là sau khi chịnh phục Fan thi 5 ngày sau đến được điểm cực đầu tiên. Cực bắc.


Share thêm thông tin thú vị cho các bạn thích đi "cực". Ảnh chụp 16/8/2010. Từ cột cờ Lũng Cú bạn đi tiếp khoảng 2200m về phía bắc, sẽ đến mốc biên giới với Trung Quốc, bên trái là khe vực sâu, bên kia là đất Trung Quốc, đây có lẽ sẽ gần điểm cực bắc hơn chút nữa, chứ chính xác hay chưa quỷ vẫn không dám xác nhận.