Ngày xưa, vườn nhà ngoại rộng mênh mông, bao quanh nhà là hàng dâm bụt đỏ rực dài cả trăm mét. Vườn ngoại là thiên đường cây trái đối với tôi: chôm chôm, sapoche, xoài, mận, ổi, bưởi, mít, sầu riêng, bơ, đu đủ, chuối và cả cây lê tím rất đặc biệt mà giờ tôi không thấy ở đâu nữa. Hàng ngày ngoại đều dạo khắp vườn để hái trái, lượm sầu riêng, phần đem chia cho mấy đứa cháu, phần để cúng kiếng ông bà, rồi ai xin thì cho chứ chẳng bán bao giờ.
Thời gian trôi qua, đất không còn màu mỡ nữa, cây trái không còn ngọt lành, ngoại chuyển qua trồng sói, mỗi sáng, ngoại dậy từ rất sớm, khi mặt trời còn ngủ và sương còm đẫm trên lá để hái hoa sói, ngoại nói phải phải lúc tinh mơ thì đem ướp trà mới đượm hương. Hằng ngày, ngoại vẫn ra vườn nhổ cỏ vun xới đất. Lúc nào tôi cũng thấy ngoại cười hạnh phúc, không bắt đám con cháu phụ giúp bao giờ. Dăm cọc ba đồng từ bán hoa ngoại lại đem đi cúng chùa hoặc mua cho thằng MiLa, con bé Ân, mấy cái bánh kẹo.
Ở tuổi 85 ngoại vẫn phân phát những đồng "lương" ít ỏi của mình.
Vài năm trước, sói cũng không ra hoa nhiều nữa, số tiền ít ỏi cũng không còn, ngoại cũng đã yếu đi rất nhiều, ngoại đành nhờ cậu Lộc bỏ hết sói làm cho cái giàn mướp, giàn susu, rồi ngoại trồng thêm buồng ngót, rau thơm. Cứ vài bữa ngoại lại đem qua nhà mẹ tôi, dì chín, dì mười ít rau củ qua ngoại trồng, rồi chép miệng:"Mạ thấy cái này mình trồng ăn nó sạch nên đem cho tụi bây"
Ở tuổi 93, mà các con vẫn còn "ăm bám" ở ngoại.
Ngoại bây giờ vẫn còn thói quen dậy sớm nấu ấm nước pha trà. Hôm tôi về, nhìn ngoại lủi thủi bên bếp lửa mà thấy mắt cay cay, bao hồi ức xưa lại ào ạt đổ về. Nhớ lúc ngồi cùng ngoại bên ánh lửa bập bùng canh bánh chưng, nhớ lúc cùng ngoại đi chùa, lúc ra vườn phụ ngoại làm cỏ, lúc cùng ngoại đi chơi cầu Mỹ Thuận. Sao mà ít ỏi quá. Đến tận bây giờ tôi cũng chưa cho ngoại được gì mà vẫn chỉ nhận đó thôi.