Hiển thị các bài đăng có nhãn đôngbắc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đôngbắc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

Cán Tỷ - Đông Hà: Bình yên bên dòng sông triệu năm

Hàng trăm triệu năm trước, cả vùng địa đầu tổ quốc Hà Giang còn chìm trong mênh mông biển cả. Trải qua nhiều chuyển động kiến tạo của bề dày lịch sử địa chất, biển bao la hóa núi cao sông dài. Ngày nay, nơi bản Mông Đông Hà – Cán Tỷ xa xôi, những cuộc sống ấm no đang nảy nở bên dòng sông của triệu năm xưa.  Từ thành phố Hà Giang, qua những cung đường tuyệt đẹp để đến huyện Quản Bạ, “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm”,  rồi từ đây chúng tôi tiếp tục chao mình qua hàng trăm khúc cua xoắn lượn mượt mà để đến với Đông Hà. Một xã người Mông nằm giữa núi rừng Quản Bạ.

Đông Hà có 4 thôn bản: Thống Nhất, Sáng Phàng, Nà Sài, Cốc Mạ. Từ trên cao nhìn xuống, Đông Hà được bao quanh bởi trập trùng những dãy núi cao.


Tạo hóa khéo sắp đặt ban tặng cho Đông Hà dòng sông Miện cổ xưa, dồi dào sản vật chảy qua nên cuộc sống người dân cũng theo đó mà ấm no trù phú hơn.


Trong khi nhiều vùng đất khác của Hà Giang còn trong cơn khát, ruộng đồng khô khan thì nơi đây lại những cánh đồng ngô xanh mướt, trải dài tít tắp đến tận chân núi, rồi len lõi phủ đầy cả những khe đá.
 


Rảo bước dạo chơi quanh Đông Hà sẽ làm bạn choáng ngợp, ngỡ ngàng. Do địa hình bị chia cắt mạnh đã tạo ra những cột đá hùng vĩ cao vút.


 Hàng triệu năm trước, khi xảy ra biến đổi địa chất, những tầng đá vôi khổng lồ cao hàng chục đến cả trăm mét từ dưới đáy biển trồi lên, qua quá trình mưa gió bào mòn chúng bị nứt nẻ, xói mòn rồi phân tách nhau ra thành những cột đá sừng sững.


 Lại qua nghìn năm, đất theo gió tích tụ dần trên những khe đá, tạo nên môi trường sống cho các loại cây.
 


Để đến ngày nay tạo nên cảnh quan thiên nhiên kỳ vỹ,


còn một điều thú vị nữa là trong những cột đá ấy vẫn còn lưu lại những  hóa thạch san hô, tay cuộn, vỏ sò của kỷ Devon cổ xưa.


Ở Đông Hà dường như cuộc sống náo nhiệt hiện đại chưa chạm đến, chúng tôi lang thang, len lỏi trên những con đường đất nhỏ,


cả bản làng hầu hết là những ngôi nhà Trình Tường xây bằng đất sét hoặc chỉ đan bằng cót tre.


 Tất cả đều rất đơn sơ và giản dị, cổng nhà luôn rộng mở như sự thân thiện cởi mở của chính con người ở đây. Những ngôi nhà mái ngói đỏ nép minh bình yên dưới tán cây sa mộc, vây quanh nhà là nương ngô, nương đậu.


Bên tường nhà là những bó củi, bó thân ngô xếp ngay ngắn gọn gàng để dùng thổi lửa cho bữa cơm chiều hay chuẩn bị cho những ngày rét lạnh.


 Không gian yên tĩnh đến lạ kỳ, bỗng đâu đó vang lên tiếng gà gáy trưa khiến lòng người du khách xôn xao khó tả.


Tạm chia tay những ánh mắt, nụ cười đầy quyến luyến, chúng tôi đến với Cán Tỷ. Nếu như ở Đông Hà dấu vết của triệu năm xưa tạc trên vách đá cao thì nơi đây chúng lại chạm khắc thật rõ ràng, sinh động trên dòng sông Miện.


Hai bên bờ sông những vách đá dựng đứng, những vết cào dài sắc lẻm và bóng loáng như sự giận dữ của hải thần khi mất quyền thống trị.


Có nhiều dòng chảy ngầm từ núi cao, xuyên qua khe đá rồi hòa mình vào dòng sông.  Chính vì có nhiều hốc đá mà các loại cá cũng có nhiều chỗ sinh sôi nảy nở hơn làm cho dòng sông luôn ăm ắp sản vật.


 Xã Cán Tỷ gồm 8 thôn bản Đầu Cầu I, Đầu Cầu II, Suối Hồ, Lùng Vái, Sảng Cán Tỷ, Pờ Chúa Lủng, Sủa Cán Tỷ, Giàng Chu Phìn. Mỗi bản có khi cách nhau đến vài đỉnh núi.


Khác với sự bình yên của Đông Hà, ở Cán tỷ là cuộc sống nhộn nhịp và sôi động.Hai bên bờ sông, dưới bóng tre rợp mát không lúc nào ngớt tiếng cười đùa.


Ở chốn này đám trẻ con nô đùa tắm suối, giăng lưới bắt cá,


ở chốn kia những người phụ nữ Mông giặt giũ quần áo rôm rã trò chuyện, cánh đàn ông thì gánh nước tưới ruộng hay quăng chài đánh những mẻ lớn.


Tiếng đàn lợn ủn ỉn, tiếng vịt ngan quàng quạc đòi ăn rộn vang.  Từ những thửa ruộng, mùi ngô thơm ngát theo gió mà lan tỏa khắp không gian, xen lẫn là mùi ngai ngái của những cây đay, cây lanh đang  mùa thu hoạch.


Thấp thoáng trên bến sông xưa, sau bờ tre xanh là ngôi nhà nhỏ xinh nép mình dưới chân núi đá, chút điểm xuyến màu đỏ của những cánh phượng hè, làm cả không gian xanh thêm phần quyến rũ. Tất cả hòa quyện cùng nhau vẽ  nên một bức tranh Cán Tỷ - Cuộc sống nơi địa đầu tổ quốc ấm no và hạnh phúc.


Khi trời về chiều, từ sau những dãy núi đá đen cao ngất, bỗng đâu mây trắng tràn về, cả Cán Tỷ chìm ngập trong mây, những cung đường như sợi tơ mảnh buộc quanh lưng núi rồi nối đất trời Cán Tỷ lại cùng  nhau.


Mặt trời đổ ánh dương đỏ hồng bao phủ khắp núi rừng, rồi từ từ khuất sau cổng trời Cán Tỷ, báo hiệu một ngày đã qua. Trong ngôi nhà nhỏ, khói bếp bốc lên trên ánh lửa bập bùng, cả gia đình cùng khách phương xa quây quần bên nhau như thân thiết tự lâu lắm, chén rượu ngô nồng cứ trao chuyền say khướt đến tận khuya. Ngoài kia sương đang buông xuống nhưng lòng người lữ khách ấm áp đến lạ kỳ.

Thông tin Du lịch:
- Phương tiện tốt nhất để khám phá Đông Hà – Cán Tỷ là xe máy.
Bạn có thể thuê máy từ Hà Nội, gửi xe lên Hà Giang rồi chạy lên Quản Bạ, hỏi đường đi xã Đông Hà. Từ Đông Hà đi Cán Tỷ.
Toàn bộ cung đường chỉ tầm 61km.
Thuê xe máy ở Hà Nội: Anh Hoàng: 0928290000
 Xe chất lượng cao Hà Nội -Hà Giang: Xe Ngọc Cường 0219.3867.400
Nhà nghỉ Tam Sơn, Quản Bạ:02193846543. KS 567, Tam Sơn, Quản Bạ: 02193846543

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009

Một năm qua: Tháng 1 & 2

Tối qua, trời Sài Gòn bỗng trở lạnh bất thường, ngồi một mình uống trà cũng có cái thú vị riêng của nó, ngồi được ít lâu thì bé My đến, trò chuyện lung tung một chút rồi về, về rồi lại chạy đi, rồi ghé nhà thờ chụp vài bức ảnh, đêm qua nhà thờ lạnh, trăng nhà thờ quái lạ, rồi về. Chợt nhớ lại câu nói của bé My tối nay:"vì anh An có nhiều mối quan hệ quá, nên không thể quan tâm hết nên có khi lại hời hợt, vậy nên em và ... cũng không dám lại gần". Cũng đúng mà cũng đúng thôi, nhưng ngàn người quen có mấy người thân.
Sáng nay, đi làm lòng miên man song thanh thản, trời se lạnh và gió nhiều, nắng cứ nhàn nhạt nhưng không chán. Tự dưng muốn viết gì đó để nhìn lại một năm qua; không gian, thời gian, con người và cảm xúc. Một ngày chỉ có 24 tiếng, một tuần chỉ có 7 ngày nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc trong những lớp áo khác nhau: ngày xưa, ngày trước, hồi đó, năm ngoái, năm nay, đêm qua, sáng nay và BÂY GIỜ.
Có lẽ, những bài viết sẽ xếp theo trình tự thời gian vậy, sẽ cố gắng nhớ và nhắc đến tất cả những cái tên đáng nhớ trong một năm qua và lần đều tiên sẽ bật mí những bức ảnh chưa từng xuất hiện hoặc trước giờ chỉ là bí mật (kakaka):
THÁNG GIÊNG:
- 21/1/2008: Tất niên hội cầu lông Diễn đàn tin học. Lâu rồi anh em Hội cầu lông mới có lại dịp tụ tập đông vui như vậy, trong các hội mình chơi có lẽ anh em hội cầu lông là thân thiện và chân thành với nhau nhất. Không toan tính, không hơn thua, không vụ lợi. Nhớ tất cả mọi người: Bông, horsetail, bé My, bé Dung, echip82, masterkiller, luankid, newbiecl, bad_dargron, tahiti, Vũ chó đốm, Thạch, Vũ cao, Minh nobita, nghiakudu, cntttg, ongngoai_quycoctu, thanh, nuhontim, keomut, Nh0c_0nline, Phúc, Hào, Khâm, Trí,.. và còn nhiều anh em nữa
Và cả những người bạn cầu lông không chỉ trong nhóm Hội cầu lông DDTH: Nhung, Nhã, Hương, bé Yến, Vũ, Quang, Trường, Khôi, chú Vinh, chú Thuận, anh Linh, Bo, bé Uyên, Khoa, Tuấn, Đông, Đạt, Huy, chị Châu, chị phi, cô Liên, anh Khuyên... và cả những người bạn cầu lông đặc biệt: Tiến Minh, Thanh Hải, Thảo nhỏ...
Ngày này cũng chia tay chị Quyên phòng hành chính nhân sự, một người bạn, một người chị thân thiện và vui tính.
-24/1/2008: họp mặt cu November Rain ở Úc về, uống cafe mưa Phạm Ngọc Thạch. Cũng vui.
-26/1/2008: Căn phòng nhỏ của quycoctu là nơi diễn ra buổi tiệc tất niên phòng IT, đây cũng là bữa tiệc cuối cùng vì sau đó Hiếu nghỉ, rồi quycoctu cũng nghỉ, phòng IT chỉ còn Phương. Buổi chia tay còn có Sơn phòng kế toán. Một đêm vui.
Tháng 1 trôi qua với vài sự kiện nhỏ nhưng bình yên và thoải mái, chuẫn bị cho một tháng 2 đến với nhiều thú vị.

Ăn nhậu Hội cầu lông xong, cả đám kéo nhau đi hát karaoke, thang máy kẹt cứng ngắt, xém chết.
Photobucket

Phút xuất thần của echip82 trong sự phụ học của Nghiakudu va background cua horsetail & Bông.
Photobucket
Đột quỵ sau khi lắc quá mức
Photobucket
Dù mưa nhưng bác Hùng, chị calahan vẫn đến họp mặt với bạn tem.
Photobucket
anh hiep cung co mat,voi nụ cười rạng rỡ
Photobucket
victor cũng xuất hiện hết sức hầm hố
Photobucket
THÁNG HAI:
Tháng 2 đáng nhớ nhất là chuyến xuyên việt: Sài Gòn - Hà Nội - Cao Bằng - Lạng Sơn. Đi cùng với Hải, một cô bé tính khí kỳ lạ. Chuyến đi thật quá nhiều điều ấn tượng, chuyến đi đúng ngay những ngày miền bắc rơi vào đợt rét đậm, rét hại. Và cũng chính trong giá rét cắt da cắt thịt đã cảm nhận được những tình cảm chân thành của những người bạn xa lạ chưa từng gặp mặt. Sẽ nhớ mãi: mẹ chị Chimyen, chị Như, Cò, anh Tam, bé Nguyệt Ngườm Ngao, các anh bộ đội biên phòng thác Bản Giốc, chị Duyên, các chị dân tộc tày ở cửa khẩu Tà Lùng, những người dân tộc Tàu, nùng, mông ở Cao Bằng chan hòa thân thiện, nhớ Linh Hải Phòng, Quỳnh Nga, anh Liêm, nhóc chip dễ thương, bé Lê xinh đẹp, bé Hà vui tính, cu Hà mê gái, Trình chững chạc, Lan bản lĩnh và xinh đẹp, anh Linh tốt bụng, Lan dịu dàng, và những người bạn khác. Gieo lại những ấn tượngấm áp, tuyệt vời trong những ngày giá rét nơi đất người xa lạ.
Những địa danh đã được đi qua sẽ nhớ mãi:
Cao Bằng: Thác Bản Giốc, động Ngườm Ngao, Hang Pác Bó, hồ Thang Hen, Rừng Trần Hưng Đạo, Mộ Kim Đồng, lễ hội làng,sông Hiến Giang, cửa khẩu Hùng Quốc, cửa khẩu Tà Lùng, thị trấn Long Châu (TQ).
Lạng Sơn: Phố Kỳ Lừa, động Nhất Thanh -Nhị Thanh- Tam Thanh, núi Tô Thị, Thành nhà Mạc, Hội Đồng Đăng, Hữu Nghị Quang, chùa Thành, đỉnh Mẫu Sơn, sông Kỳ Cùng.

Nhớ hoài món bánh cuốn Cao Bằng, rất lạ và ngon, và rẻ nữa
Photobucket
Bếp lửa của người dân tộc Mông sống ở Hồ Thang Hen
Photobucket
Bác dân tộc Mông rất vui mừng khi có khách từ xa đến, bác rót rượu cao hổ cốt và rược bắp đãi khách. Trong ảnh là bước sàn bắp sau khi nấu lấy nước, bả này ăn béo và dẻo.
Photobucket
người dân tộc tày đi gánh cỏ về phơi khô để lợp mái.
Photobucket
Bác người Tày đi gánh củi, gánh rất nặng phải hơn 30 kg, và bác phải gánh đi bộ khoảng 10-15km để bán.
Photobucket
Ruộng bậc thang của người Mông đang chuẩn bị để vào vụ đầu xuân.
Photobucket
Mộ anh Kim Đồng đặt vào sát vào vách núi nơi anh ngã xuống. (Thôn Mà Mạ, xã Xuân Hòa, huyện Hòa Quảng, Cao Bằng)
Photobucket Đây Suối Lê Nin, kìa núi Các Mác
Photobucket
Đường vào động Ngườm Ngao đi qua những đồng bắp mênh mông.
Photobucket
2 cô bé hướng dẫn viên ở Động Ngườm Ngao thật vui tính và thân thiện.
Photobucket
Thác Bản Giốc đẹp như một bức tranh thủy mạc
Photobucket hàng chục dòng thác nối tiếp nhau chảy dài
Photobucket
Chèo thuyền trên thác Bản Giốc là một cảm giác thú vị và hồi hộp.
Photobucket
Ruộng bậc thang ở Nguyên Bình - Cao Bằng
Photobucket
Bia đá di tích rừng Trần Hưng Đạo noi D9T Võ Nguyễn Giáp thành lập đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân.
Photobucket
Cu cò vẫn thường ngồi bên bờ Hiến Giang ngóng mẹ về, đã nhiều năm như thế, thú vui của em là lội sông, mò cua, bắt cá.
Photobucket
Đi chài cá cùng anh Tam ở Hiến Giang - Cao bằng
Photobucket
Cửa khẩu Tà Lùng nhìn từ phía Trung Quốc trong ngày đầu xuân
Photobucket
nhìn từ phía Việt Nam
Photobucket Cửa khẩu Hùng Quốc ở thị trấn Hùng Quốc, đơn sơ và nhỏ bé không xứng với cái tên của nó.
Photobucket Các chị sống ở vùng biên giới thị Trấn Tà Lùng dân qua Trung Quốc để thưởng thức vài món quà vặt, theo đánh giá của quy coctu thì mấy món cóc, ổi xoài ngâm ngon hơn hẳn bên mình. Photobucket
con đường xẻ núi đến những vùng biên giới nơi địa đầu đất nước
Photobucket Dựng cột cho lễ hội tung còn, chú ý sẽ thấy ở đầu cây tre có một cái vòng nhỏ, ngày lễ hội sẽ co cuộc thi ném còn lọt qua cái vòng nhỏ đó.
Photobucket cây "còn" đang vút cao trên bầu trời xanh
Photobucket
quang cảnh một lễ hội làng đầu xuân đặc trưng ở phía bắc.
Photobucket TRên đỉnh Mẫu Sơn mờ mịt sương mù và rét căm căm.Từ trái qua: bé Lê xinh đẹp, bé Hà vui tính, Hải là lạ, quycoctu, Lan xinh đẹp và bản lĩnh (cung cấp hàng rất nhiều trên 5s đấy nhé), Nga tài năng và tốt bụng (Nga là một nhà văn nổi tiếng ở các tỉnh phía bắc), anh Liêm chồng Nga một nhạc sĩ và bé Linh ranh mãnh làm báo ở Hải Phòng.
Photobucket Cảm giác rét run bên cạnh tình cảm ấm áp của những người bạn mới quen thật thú vị và khó tả.
Photobucket có quá nhiều cảm xúc muốn ghi lại,
Photobucket Nhóc chip dễ thương và bé Lê dễ mến
PhotobucketLàm dáng trong lúc chờ xe đi lễ hội Đồng Đăng
"Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh"
Photobucket Lễ hội Đồng Đăng đông nghẹt người cả người việt và người hoa ở vùng biên giới.
Photobucket Quang cảnh đông vui, náo nhiệt.
Photobucket
Mắt đen tròn xinh xinh quá đi thôi
Photobucket Hữu Nghị Quan ngày đầu xuân, cột mốc KmO đã phải dời nhiều lần về phía VN, thật đáng buồn.
Photobucket còn vương vấn cảm giác tuyệt vời trên Mẫu Sơn nên post tiếp.
Photobucket Kỷ niệm nữa dù đã nhiều rồi.kakaka
Photobucket Núi nàng Tô Thị bồng con đứng chờ chồng, nghe nói năm ngoái tượng bị sụp, tượng hiện nay là giả thôi, bằng xi măng. kakaka
Photobucket
Ghi lại hình ảnh của đất thần kinh xưa nay chỉ còn hoang tàn, năm xưa Mạc Đăng Dung trốn lên Lạng Sơn xây thành trì, những thành trì kiên cố và vững chắc trên những dãy núi xa xa nay chi còn là phế tích với những đoạn tường ngắn vài trăm m.
Photobucket Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu.
Photobucket Đường vào động Nhất Thanh.
Photobucket

Tháng 1 & tháng 2 tạm dừng ở đây, vài bức ảnh không thể nói hết được cảm xúc nhưng cũng đủ để nghĩ và nhớ mãi.


(còn tiếp...)