Hiển thị các bài đăng có nhãn hòabình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hòabình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Tây bắc: Say đắm một cung đường

( Bài viết này quỷ tặng chị Gió, một người bạn vong niên quỷ mới quen nhưng cảm giác rất gần. Cuôc sống này có khi như những khúc nhạc, mà trong đó tình cảm luôn là những vĩ khúc thú vị. Vĩ khúc ngắn này chị Gió nhận nhé).

Nếu như bài viết trước là tất cả nỗi kinh hoàng của những chặng đường đầy hiểm nguy gian khổ thì bài viết này là những gì nhận được sau "cái giá quá đắt" đã trả. Chỉ vài bức ảnh này không thể hiện được hết cảm xúc của quỷ cũng như những gì "mua " được. Xong cũng đủ để làm say đắm lòng người, đủ để ngẩn ngơ quên cả lối về. kaka

Đây chùa Một Cột hay còn gọi là chùa Diên Hựu, chùa hiện nay nằm trong khuôn viên của Lăng Hồ Chí Minh. Điểm đầu tiên cho chuyến hành trình của quỷ.

Photobucket

Điểm tiếp theo là Thủy điện Hòa Binh, công trình thủy điện lớn nhất hiện nay được xây dựng năm 1979, cung cấp lượng điện chính cho Việt Nam, là một điểm thú vị để tham quan khi đến với Hòa Bình.
Photobucket

Còn đây là Pà Cò, nếu như mọi người đọc báo thường xuyên thì hẳn nhớ cách đây mấy ngày Báo Tuổi Trẻ có loạt bài về xã Hang Kia - Hòa Bình là "trung tâm" buôn bán ma túy với vụ đọ súng đẫm máu mà kết quả là 3 cảnh sát hi sinh cùng nhiều người bị thương trong chiến dịch vây bắt vào tháng 2 vừa qua.
 Pà Cò nằm trên đường vào Hang Kia, cách Hang Kia chỉ khoảng 3km. Theo kế hoạch quỷ sẽ đi Hang Kia, vì cũng máu me làm phóng sự, nhưng đêm ở Bản Lác để sáng hôm sau đi Hang Kia thì được tin tuần trước mới có mấy người bị bắn mất mạng, sợ không dám đi nhưng mà biết Pà Cò đẹp quá nên cũng liều. Hix nhớ lại còn sợ.
Photobucket

Nhìn cảnh này thì đúng là xứng đáng đi phải không mọi người?
Photobucket

Quỷ đến cao nguyên Mộc Châu trong một chiều đầu xuân, những căn nhà rơm giữa vườn hoa cải, một khung cảnh thanh bình và say lòng biết mấy.
Photobucket

Hoa cải đây, xa xa kia là rừng táo xanh đang mùa chín rộ. Tuy không có dòng sông nào chảy qua nhưng vẫn nhớ lắm câu hát: "Dòng sông xưa rừng táo trắng hoa nở đôi bờ..."
Photobucket

"Gió đưa hoa cải về trời,
rau răm ở lại chịu lời đáng cay,
cũng may cải có cãi lời,
nên nay hoa tím đắm say trời chiều"
Photobucket

Những con đường mòn nhỏ xinh len qua vườn mận xanh mướt
Photobucket

Bạn thấy có tuyệt không, hái những trái mận chín mọng trên cành đưa lên môi. Vào mùa mận trong vườn mận dưới bóng mận, hái mận chín và ăn. Con gì tuyệt hơn nữa.
Photobucket

Hoa mận trắng nhỏ mà xinh.
Photobucket

Chuyến đi này có 2 mục đích quan trọng. Một là đến ngã 3 biên giới A Pa Chải Việt Nam - Lào - Trung Quốc và hai là Khám phá Sông Đà. Đây là cảnh Sông Đà ở hạ nguồn, khúc Hồ Hòa Bình, bạn có thấy hồ rộng mênh mông, đi thuyền trên hồ như ra biển trong một ngày lặng gió.
Photobucket

Đây cao nguyên Mộc Châu nổi tiếng với những nương chè xanh. Có ai còn nhớ câu :"Gái Mường Tè, chè Tô Múa" không?
Photobucket

Đây thảo nguyên Mộc Châu với mênh mông đồng cỏ.Thấp thoáng xa là những dãy núi chập chùng.
Photobucket

Đây nông trại bò sữa, nhìn nông trại là nhớ đến anh Hồ Giáo.
Photobucket

Rời Mộc Châu thẳng tiến Sơn La, điểm đầu tiên quỷ ghé khi đến Tp Sơn La là nhà tù Sơn La, vốn dĩ không thích những điểm di tích lịch sử hiện đại nhưng vẫn đến đây bởi yêu thích những câu thơ:
"Rớt xuống trang thơ tôi,
Cánh hoa đào cháy đỏ,
Chiều Sơn La lặng gió,
Tôi nghe hoa thì thầm..."
Photobucket

Đi rồi mới biết để con chữ đến được những bản làng sâu xa là muôn trùng khó khăn. Có một huyện quỷ đi qua tên là Mù Cả bởi đơn giản khi đi công tác lên đây người giáo viên mới viết cả huyện không có ai biết chữ nên đặt luôn tên huyện là Mù Cả có nghĩa: Cả huyện Mù chữ hết". Đây là một điểm trường nhỏ bé nghèo nàn quỷ ghé thăm trên đường đi Điện Biên. Các em không biết điện, tivi, phim ảnh là gì. Lớp có 8 hoạc sinh với 2 trình độ lớp 1 và 4 (hôm nay 2 em nghỉ), lớp ít quá phải ghép học chung, câu chuyện kể về các em cũng như người thầy giáo tận tụy này còn dài lắm. dài lắm...
Photobucket

Hồi đó, khi nghe Thanh Lam hát "Hồ trên núi" mình cũng chẳng hiểu hồ trên núi nó ra sao có thú vị không, nay có dịp đến Hồ Pá Khoang mới biết nơi này thật tuyệt, tất nhiên "hồ trên núi" trong bài TL hát không phải hồ này nhưng nó cũng mang cùng một vóc dáng.
Photobucket

Cảnh hồ thơ mộng và bình yên làm lòng người cảm thanh thanh thang mênh mang, thả hồn trong gió chỉ muôn rũ bỏ hết ưu phiền mà tận hưởng."Cưộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ." Chị Gió nhỉ?
Photobucket

Đường lên ngã 3 biên giới đẹp lạ lùng. Đây mảng xanh của bạt ngàn tây bắc kia những cây gạo đang vào mùa trổ hoa đỏ rực.
Photobucket

Thành Bản Phủ Điện Biên, bạn sẽ không thể tìm được bất cứ một ngôi chùa, nhà thờ hay đền thờ tín ngưỡng nào khác ngoài thành Bản Phủ ở Điện biên . Đây là nơi thờ ông Hoàng Công Chất người có công khai phá nơi đây.
Photobucket

Mốc 0 A Pa Chải, hành trình đến với mốc 0 muôn trùng khó khăn tuy không thể sánh với lần chinh phục Fansipan lần trước song cũng đủ để nản lòng những người đam mê chinh phục. Đặt chân đến đây là thấy hồn thiên sông núi tứ phương ào ạt tràn về. Lòng tự hào dân tộc cứ thế mà vút cao.
Photobucket

"Hoa ban đấy trắng hồng phớt tím,
Lặng giữa rừng song sao thắm trong tim"
Lần đầu được nhìn và ngắm hoa ban lòng say mê không dứt, hoa ban như biểu tượng cho mùa xuân núi rừng tây bắc.
Photobucket

Đây một khúc sông Đà ở Pác Ma, chỉ khoảng chừng vài mươi km nữa là đến thượng nguồn. Quỷ đã đi qua nhiều dòng sông như: Sông Hồng (Hà Nội), sông Hương (Huế), Sông Cửu Long (Miền tây), Sông Đồng Nai, sông Sepepok (Daklak), Sông Chảy (Lào Cai), Sông Lô (Phú Thọ), Sông Hiến (Cao Bằng), sông Nho Quế (Hà Giang), sông Hoài (Quảng Nam), sông Trà Khúc (Quãng Ngãi)....nhưng khi đồng hành cùng sông Đà trong suốt 10 ngày quỷ mới cảm nhận được rằng. Đà Giang mang trên mình tất cả vẻ đẹp tuyệt mĩ không dễ đâu có được. Vẻ đẹp có bi có hùng, còn mãnh liệt, có nhẹ nhàng, có thét gào uất ức, có dạt dào mênh mang.
Photobucket

Một khúc Đà Giang chuyển mình trên đất Việt
Photobucket

Đây thạch trận Đà Giang mà cụ Nguyễn Tuân từng nhắc đến trong tác phẩm nổi tiếng "Người lái đò sông Đà"
Photobucket

Khám phá sông Đà chuyến nay mà trong lòng luôn day dứt cảm thấy mình thật còn vô tình, không cảm nhận hết được vẻ đẹp của Đà Giang, còn hời hợt vô tâm quá. Xin lỗi em Đà Giang hẹn một ngày trở lại.
Photobucket

Và đây lại Ô Quy hồ, nếu có thêm một lần cơ hội nữa quỷ sẽ lại thăm Ô Quy Hồ, cung đường đèo tuyệt đẹp và hùng vĩ bậc nhất Việt nam.
Photobucket

Chuyến đi phải kết thúc sớm hơn dự định cùng nhiều điểm tính đi trong lịch trình phải hủy bỏ vì nhiều lý do. Cũng tiếc một chút nhưng có lẽ vậy cảm giác "thèm thuồng" là tăng thêm. Việt Nam chúng ta thật sự là non sông cẩm tú. Không mong đi hết chỉ mong mỗi ngày được biết thêm một chút để thêm yêu thêm tự hào nước Việt.

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010

Tây bắc: Hành trình "gian khổ" 2345 km

(Bài viết dành tặng cho litbadguy tay lái chính cho cung đường 2345km này)
2345 là số km mà quỷ & ku Nghĩa đã vượt qua bằng xe máy (không tính 300km tàu lửa cùng 2 chuyến bay Hà Nội - SG )  Bài viết này như cuốn phim quay ngược về toàn bộ chuyến hành trình đầy gian nan vất vả , và mệt mỏi. Có những lúc dường như chỉ muốn "gục trên súng mũ bỏ quên đời" khi trời đã nhập nhoạng mà nhìn những cung đường xa tít tăp ẩn hiện trên cao hàng trăm mét. Có lúc mệt mỏi quá mà cáu gắt bực bội vô cớ, giờ ngồi ngẫm lại cũng rùng mình xong trên môi có nụ cười mãn nguyện.

Cung đường quỷ và Nghĩa đã đi: Hà Nội - Hòa Bình - Bản Lác (Mai Châu) - Hang Kia-Pà Cò- Mộc Châu - Bản Ôn -Sơn La - Thủy dện Sơn la - Đèo Pha Đin - Tuần Giáo - Pá Khoang - Điện Biên - Tây Trang - Pa Thơm - Mường Nhé - Sín Thầu - A Pa Chải - Chung Chải - Mù Cả - Pác Ma - Mường Tè - Hang Tôm - Phong Thổ - Lai Châu - Sa Pa - Lào Cai - Hà Nội.
Photobucket

Quỷ chia sẻ những hình ảnh về cung đường đã qua đây:

Khởi hành từ Hà Nội ngày 18/2/2010, quỷ và Nghĩa bắt đầu hành trình khám phá.

Photobucket

Thủy điện Hòa Bình một trong những điểm đến đầu tiên, toàn đường nhựa nên thư thái thong thả.
Photobucket

Đường lên Bản Lác (Mai Châu), Hang Kia, cũng đẹp như mơ, tăng hưng phấn cho tay lái chính Mr.Nghĩa. (nhìn thằng ku lần đầu đi xa sung sướng quá không nỡ "bóp chết hạnh phúc" nên tự nhủ thầm, "Hãy đợi đấy. Đời còn dài".)
Photobucket

Một chút khó khăn của cung đường Pà Cò vẫn chưa làm nhụt chí của anh hùng xa lộ Nghĩa đại ka.
Photobucket

Đường lên Mộc Châu mênh mông thảo nguyên, gió trời lồng lộng.
Photobucket

Đường vào Ngũ động Bản Ôn nhỏ mà xinh, cảm giác thanh bình và lãng mạn, những rừng táo đang mùa chín, hoa nở rộ, quả đong đưa vẫy gọi mời chào.
Photobucket

Đèo Pha Đin rực trong nắng chiều, hoang liêu mà hùng vĩ,
Photobucket

hoa gạo đỏ thắm một góc trời lãng mạn đến mê hồn
Photobucket

Những biển mây mênh mông đến tận chân trời làm cho những kẻ lữ hành ngất ngây như lạc chốn bồng lai, chỉ tiếc là trời âm u và lạnh quá nên hình lên không đẹp.
Photobucket

và đây cung đường gian khổ từ Mường Nhé lên Sín Thầu bắt đầu. Khi lội suối
Photobucket

lúc trèo đèo. Đường làm chưa xong đầy đá lổn ngổn và trơn trợt mà dốc lại cao.
Photobucket

hết lên cao, lại xuống thấp
Photobucket

Khúc này là mém thăm hà bá, nói thiệt với "bà kon" chứ xe chết máy rồi, lo hì hục đẩy chứ chạy gì nổi. kaka
Photobucket

So với cung đường Chung Chải - Mù Cả thì cung đường Mường Nhé - Sín Thầu không thấm vào đâu. Cung đường này mới thật sự vắt kiệt sức của quỷ & Nghĩa.
"Đường cao đường thấp khắc khe chân chàng".
Photobucket

"Vượt qua con đờng mòn cũ, quanh co mấy bụi buổi tà dương mới mong đến làng"
Photobucket

Những con đường mòn cheo leo trên vách đá, dưới thung sâu, lỡ mà sơ sẩy thôi rầu đời trai.
Photobucket

Đường ơi đường! mày ở đâu, để tao đứng lặng mãi lâu thế này.
Photobucket

Những con dốc thế này thật sự là một thử thách lớn về sức lực và nghị lực cho 2 kẻ lang thang mỏi mệt khi hành trình đã qua 8 ngày lê lết
Photobucket

qua khúc này nhìn thì đơn giản nhưng chạy mới biết đuối lắm, vừa lội nước xong lại lên dốc nên đường ướt và trơn trợt, xe win lại khó điều khiển. Khổ cho cái thằng chụp hình, chụp xong phải đẩy xe lên nữa chứ. hix
Photobucket

Trời, lỡ xuống cái nó lút đầu thì sao ta, may ra còn sót lại cái nón bảo hiểm. keke
Photobucket

ngoi ngóp cũng qua nhưng mà lên hông nổi, đành đứng chết trân như Từ Hải đợi "phó nháy" xuống đẩy phụ.
Photobucket

tà dương sắp khuất núi mà đường vẫn còn mịt mù, biết quê nhà đâu tá? Nghĩ cảnh đêm hoang vu giữa núi rừng lỡ "được làm gì" chắc chết vì "hạnh phúc" quá.
Photobucket

Tai họa cũng chẳng rình rập trên đầu mà giáng thẳng xuống cái Pác ba ga nên nó chịu không nổi tanh bành luôn.  Cũng là trong cái rủi có cái may, do chuẫn bị trước bộ đề nghề sửa xe nên lanh trí lấy 2 cái cây nạy lốp xe nhét vào trong ống sắt nối lại, chứ mà không có thì chắc thân này làm lạc đà rồi.hix
Photobucket

"Anh bạn dãi dầu không bước nữa (bước một phát là xe lui chục thước liền á, đồ nặng, dốc cao mà phải làm người mẫu nữa)
Photobucket

gục trên ngựa sắt bỏ quên đầu, có thấy cái đầu đâu. hơ hơ
Photobucket

Đây bến phà ở Pác Ma là bến phà đầu tiên trên con sông Đà khi chạy về Việt nam
Photobucket

Chạy qua cầu treo này cũng ớn lắm, cầu rung lắc lư như đi đò.
Photobucket

lại suối, haiz, lại suối, trời ơi, lại suối.
Photobucket

Cứ thử bướt hụt chân một phát xem có gõ mõ tụng kinh không, khúc này ớn quá, đi bộ cho chắc ăn. kaka
Photobucket

Hành trình chạy từ Pác Ma về Mường Tè là một trong những hành trình kinh hoàng, lúc thì đi trong mây bụi mờ mịt,
bụi dầy lớp lớp, bụi đầy trong giầy, trong quần áo, trong miệng, trong mũi trong phổi, đến cả cái máy ảnh cũng vì bụi mà kẹt ống kính luôn. hix,hix
Photobucket

 lúc thì phải chạy trong đêm tối mịt mù giữa mênh mông núi rừng tây bắc, không một ngọn đèn, không một bóng người, còn có ma không thì không biết vì không có nói chuyện.,
Photobucket

bức ảnh "xấu xí " này lột tả được tất cả sự nguy hiểm và hãi hùng của cung đường Pác Ma - Mường Tè, trời đêm đen kịt, một bên vách đá cao sừng sững trùng điệp, một bên vực sâu thăm thẳm, đường thì đầy đá lổn ngổn và hẹp, trời lạnh, gió thổi vù vù bên tai, tiếng réo gọi của sông Đà như nỉ non ai oán., người thì mệt đói rã rời. Ngẫm lại mới thấy ku Nghĩa chì thật, chứ gặp quỷ lái là thành quỷ thiệt rồi. hix. hix
Photobucket

Kết thúc chuyến đi Nghĩa đại ka không còn lời nào để nói. tuy bị "lừa" (hình dung về một chuyến đi tuyệt vời) nhưng chửi thì không dám đành "ngậm đắng nuốt cay"

Chuyến đi lần này nhắc lại vẫn thấy thật hãi hùng, và điều gì cũng phải có "cái giá" của nó, trong những bài viết tới quỷ sẽ để mọi người được chiêm ngưỡng "cái giá" của những ngày gian lao khổ ải nhé.