Với gần 1 tuần rong ruổi Quỷ cảm thấy như lạc vào thiên đường ở hạ giới, trong sự sững sờ choáng ngợp ngỡ ngàng và ngất ngây cảm xúc bỗng phải thốt lên rằng:" Trần gian là chốn nao? Thiên đàng ở đây!".
Những dãy núi xanh như lững lơ giữa mây trời huyền ảo, lẩn khuất trong đó một con đường dẫn đến thiên đàng, một lần đến Suối Giàng (Giàng có nghĩa là trời) uống ngụm trà tiên.
Sững sờ chết lặng rồi ngơ ngẩn chẳng biết được ta đang tỉnh ở chốn thiên đàng hay mệt nhoài trong giấc mơ thần tiên nơi hạ giới!
Nếu thật sự có một con đường dẫn đến thiên đàng chắc hẳn là đây.:)
Đây đường chúng ta đi. :)
Từ trên trời cao phóng tầm mắt nhìn xuống cõi trần, những thung lũng vàng óng ả những con đường trần uốn lượn, trước cảnh này liệu còn ai dám nói:"Thôi về đi, đường trần đâu có gì"?
Từ dưới thung sâu rồi bắc lên chất ngất đỉnh trời, những nấc thang lên thiên đường thật say đắm lòng người.
Nói đến chè Shan tuyết hẳn rất nhiều người biết và đã từng thưởng thức qua nhưng mấy ai tận mắt thấy những cây chè này, đây là những cây chè Shan tuyết cổ thụ từ 400-700 năm tuổi ở nhà anh Huân và chị Giàng Thị Xá ở Suối Giàng (Yên Bái).
Hình ảnh tuyệt đẹp của người thiếu nữ Mông hái chè trên Xứ trời.
Thưởng thức chén trà ngon lại thêm yêu ánh mắt thuần khiết của cô thiếu nữ Mông xinh đẹp
Hình ảnh đặc trưng của những chàng trai cô gái người Mông hái chè Shan tuyết.
Những em bé ở Bản Giàng Cao đùa vui sung sướng, tuổi thơ và cả cuộc đời các em luôn gắn bó với những cây chè cổ thụ.
Đây hình ảnh một trong những cây chè cổ thụ lâu năm nhất của Bản Giàng Cao, theo như Quỷ nghe nói thì cây này đã hơn 700 năm tuổi.
Để đến được bản vùng cao Tà Si Láng phải vượt qua con đường lên chất ngất đỉnh trời này.:)
Mờ trên lưng chừng núi cao lại là con đường lên Bản Phình Hồ - Yên Bái nơi quanh năm mây mù bao phủ và cũng là một vùng chè cổ thụ huyền thoại.
Quanh năm bản Phình Hồ lẫn khuất trong mây, lúc ẩn lúc hiện. Song con người lại chân thành thân thiện.
Một thân chè cổ thụ trên Bản Phình Hồ đã hơn 500 năm tuổi.
Háo hức mà sợ hãi, run rẩy mà sững sờ, tỉnh mà như mơ là một phần cảm xúc thú vị khi vượt qua cung đường đèo hùng vĩ và cao nhất VIệt Nam Ô Quy Hồ trong một đêm trăng sáng, Đây là hình ảnh Quỷ chụp nơi cổng trời Ô Quy lúc hơn 8g đêm trong cái lạnh chừng 15 độ.
Gian nan không thể nào kể xiết trong suốt hành trình đi tìm rừng chè cổ kì dị chưa mấy người biết đến trên dãy Hoàng Liên Sơn, những cây chè cao hơn 20m có tuổi thọ từ hàng trăm năm đến hàng ngàn năm là huyền thoại cho đến một ngày...
khi quỷ được tận tay chạm vào lớp vỏ xù xì râu phong và ẩm ướt. tận mắt nhìn thấy những thân chè cao ngất mà đọt thì biến mất trong mây mù, lúc ấy mới biết huyền thoại là sự thật.
Ngôn từ sao mà tù túng qua để diễn tả hết được cảm nhận khi lang thang trong rừng chè, ôm lấy từng thân cây, mân mê từng lá chè rồi bồi hồi suy tưởng. Trong khoảng khắc ấy chỉ mong thời gian lắng đọng để cảm giác này còn mãi.
Mệt mỏi rã rời khủng khiếp không biết nói gì hơn...
Thôi thì, xin hãy đến đây, tôi kể cho nghe, cây chuyện về những ngày, tôi ngất ngây.:)
Một lần đến thiên đàng để những câu chuyện cổ tích biến thành hiện thực, để những câu hỏi thời ấu thơ không còn băn khoăn nữa, để tin nơi đó đẹp lắm, và cũng để biết đó là nơi đến rồi quay về bởi ở đó thiếu một tình yêu.:) Thương bé Nguyên.