Hiển thị các bài đăng có nhãn ngãithầu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngãithầu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Tây bắc: Thiên đường ngày trở lại (Kỳ 1)

 Nếu có một nơi dù có viết trăm lần, có nhắc ngàn lần có lang thang suốt một cuộc đời vẫn luôn khao khát và háo hức có lẽ là tây bắc.
Một lần nữa lại đến với tây bắc trong những ngày mưa. Chuyến đi lần này có lẽ là hạnh phúc nhất trong những chuyến đi tây bắc vì có Nguyên. Khi đứng trên đỉnh Fansipan lộng gió rét mướt ngày nào, khi ngơ ngẩn trước những cung đường tuyệt diệu, khi bần thần trước những vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng, những lúc đó đều mong có em bên cạnh. Và giờ đây tất cả là hiện thực. Hành trình chỉ 7 ngày ngắn ngủi mà sao hạnh phúc đong đầy nhiều thế.
Khởi đầu là hành trình chinh phục Fansipan - nóc nhà Đông Dương cao 3143m. Rồi đến những thiên đường mây Y Tý, Ngãi Thầu. Rồi những cung đường hùng vĩ với ruộng bậc thang xanh mướt. Lại lang thang qua Lũng Pô nơi con sông Hồng đổ vào đất Việt, qua biết bao địa danh say lòng dân "phượt" như Dền sáng, Y Tý, Ngãi Thầu, A Lù, A Mú Sung, Mường Vi, Bản Xèo, Mường Hum...
Và bây giờ là chút hồi tưởng ngược dòng thời gian cho cảm xúc lại đong đầy như ngày bắt đầu 16/6/2011.
Ngày khởi nguồn hạnh phúc.


Bài viết này quỷ chỉ tóm tắt tổng quan hành trình, chi tiết sẽ viết từng bài sau:

Ngày đầu khởi hành xinh tươi thế này đây, còn ngày về, hồi sau sẽ rõ.:D

leo Fansipan mùa này là một quyết định đầy nhiêu khê và mang hơi hướm của nguy hiểm vì đã vào mùa mưa, nhiều người đã khuyên nên đi vào mùa khác nhưng không có nhiều chọn lựa nên đành cố gắng, rồi đây, những bước chân đầu tiên từ Trạm Tôn lên cao độ 2200 mét.



Coi như bài test đầu tiên tạm ổn khi đến ăn trưa tại lán 2200 mét lúc 12h30. Lần này không "khùng " như lần trước mà phải thuê 1 poter là anh Mã A Chà, con anh Mã A Chơ người canh lán 2800 khiêng đồ phụ.



Bữa trưa kết thúc nhanh gọn để bắt đầu cho hành trình hết sức gian nan lên 2800m, từ đây trở đi là trời mù mịt mây và mưa, không thể chụp được hình ảnh nhiều mà chỉ cố sức đi để không phải bị ngủ trong rừng. Khó có thể kể hết sức mệt mỏi của đoạn hành trình này.


Đi lầm lũi trong mây, mưa, gió rét.


Thở hết nổi rồi đây


Và nỗ lực đã được đền đáp khi 9g31p ngày 18/6/2011 đỉnh Fansipan đã được chinh phục.


Ttrong mưa gió, trong đất trời mù mịt bao mệt mỏi vụt tan, hạnh phúc vỡ òa.


Rời Fansipan, hành trình đến với thiên đường mây Y Tý - Ngãi Thầu. Đây những ngôi nhà Trình Tường đặc trưng của Y Tý


Ruộng bậc thang đang lên mạ non xanh mơn mởn,


Bé Nguyên lần đầu tiên thấy ruộng bậc thang khoái chí quá trời.


Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng, một màu xanh chấm thêm vàng ruộng bậc thang.:D


Kiệt tác những đường cong tuyệt mĩ của người Mông, người Dao, Hà Nhì và của núi rừng tây bắc


Không biết nói sao để diễn tả cảm xúc luôn, quá tuyệt.


Những thửa ruộng đang được cấy dở dang ở Mường Hum.


Chiếc nón sặc sỡ đầy màu sắc của người Dao đỏ ở Mường Hum.


Niềm vui tuổi già ngày họp chợ phiên.


Con đường lên Y Tý vắt mình trên sườn núi.


Những cung đường tuyệt đẹp băng ngang ruộng bậc thang ở A Lù.


Cung đường từ Y Tý lên Ngãi Thầu đẹp như tranh vẽ. Đất trời giao hòa trong khung cảnh bao la hùng vĩ.


Bồng bềnh những biển mây nép mình bên sườn núi. Thật là: vì "ngày nay " núi hiền nên níu chân mây lại đây


2 đứa tần ngần lặng yên để đón nhận món quà hào phóng của thiên nhiên ban tặng, bởi mùa này để thấy được biển mây Y Tý là cực kỳ may mắn.


Lại một lần nữa lạc bước thiên đàng. Thật là trần gian là chốn nao thiên đàng ở đây.


 2 đứa lang thang vào bản người Hà Nhì để tìm được hồn mây trong cuộc sống thường ngày của con người nơi đây


Mây sao còn bay mãi không quay về đây!!!


Believe me I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky



Đây là đỉnh đèo Ô Quy Hồ, cung đường bộ cao nhất Việt Nam.



có ai tin được cô giáo Nguyên nay lại giang hồ thế này. :d





tạm thời đến đây đã, hồi sau sẽ rõ.:D

Thứ Hai, 21 tháng 2, 2011

Y Tý - Thiên đường mây.

  11g40 rời Lũng Pô với vài phần lưu luyến nhưng thập phần háo hức vì điểm đến kế tiếp là: Y Tý.


Y Tý một cái tên có lẽ rất lạ lẫm song lại là niềm mơ ước của những người say mê di lịch bụi. Bởi đó là nơi bạn có thể dạo chơi rảo bước trên mây. Có quá nhiều câu chuyện ly kỳ về vùng đất này nên quyết đi cho được.
Quỷ và litbadguy bắt đầu men theo dòng Lũng Pô đi tiếp qua A Lù, qua Ngãi Thầu và đến Y Tý.


Có lẽ quá quen với những cung đường như đi Sín Thầu lên ngã 3 biên giới Việt - Trung - Lào, cung đường từ Mù Cả đi Pác Ma, hay Mường Tè, Mường Lay... nên cảm thấy đường quá đẹp, dù cũng đầy sỏi đá, sình lầy. Dọc đường đi gặp rất nhiều thủy điện nhỏ của Trung Quốc khai thác trên dòng Lũng Pô, không rõ vì sao phía Việt Nam không khai thác.

Cung đường này có nhiều dãy núi cao chen lẫn vực sâu nên không cảnh cũng đẹp  song vì đa phần đều là núi trọc nên không ấn tượng lắm, và có lẽ cũng do đi không đúng mùa nên cũng không thấy lúa xanh hoặc chín.


1g05 quỷ và litbadguy đến A Lù, cung đường này vào mùa lúa chín chắc chắn sẽ tuyệt đẹp. chỉ tiếc là mùa này đi thì khô rang, khô rốc. Lúc này nắng cũng gắt và những dốc lên khá cao nên hơi mệt.

Và cũng từ đây bắt đầu thấp thoáng xuất hiện những ngôi nhà Trình tường với lối kiến trúc hết sức đặc biệt. Nhà Trình tường là kiến trúc nhà của người Hà Nhì, người Mông là chủ yếu. Kiến trúc nhà phù hợp với nơi thời tiết khắc nghiệt, đảm bảo "Đông ấm hè mát".


Nhà thường làm bằng đất có hình vuông bề rộng khoảng 6 sải, diện tích chừng 40m2, mái lợp ngói hoặc rơm rạ,


Cơ bản cách làm nhà trình tường như sau: đầu tiên làm khuôn, sau đó cho đất núi có độ kết dính cao vào rồi giã thật mạnh, cứ giã rồi bồi thêm cho đến khi đất dính chặt vào nhau không bị bể khi tháo khuôn. Thường làm một ngôi nhà mất cả tháng trời.


Nhà sau khi làm xong thì cực kỳ chắc chắn, với bề dầy tường hơn 40 cm nên về mùa đông chỉ cần trong nhà đốt đống lửa nhỏ thì hơi ấm được giữ lại cho đến sáng, còn mùa nóng thì cái nắng gay gắt cũng chào thua không xuyên qua nổi.


Nhà Trình tường thì phổ biến ở các tỉnh vùng cao tây bắc nhưng kiến trúc thú vị nhất là của người Hà Nhì ở Y Tý vì có hình vuông, nhìn từ xa như những chiếc nấm lùn con con rất xinh xắn.
Hiện nay ở xã Y Tý, các thôn Hồng Ngài có chừng 71 căn nhà, thôn Sín Chải 1, 2, Lao Chải mỗi thôn có chừng 30 căn.



Quay lại với hành trình, quỷ và litbadguy đến Y Tý thì đã 5g40 chiều, mặt trời đã khuất núi, chỉ còn chút ánh hoàng hôn le lói.


2 đứa vội vào đồn biên phòng Y Tý trình báo rồi xuống nghỉ tại nhà cô Mỵ. Cả Y Tý có 2 chỗ nghỉ trọ là nhà cô Mỵ và nhà hàng xóm bên cạnh. Chắc cũng do thấy có nhiều nhóm đi du lịch nên phát sinh dịch vụ này đây. Nhưng cũng may chứ nếu không thì biết ngủ đâu.:
Nhờ cô Mỵ nấu luôn bữa tối, có lẽ không quen thức ăn nên ăn không được, xong 2 đứa đi lòng vòng một chút rồi về, đêm ở Y Tý thì thật chẳng biết làm gì, nhà nào cũng ngủ hết mà trời lại lạnh, ngẩn nhìn trời trong và đầy sao hứa hẹn ngày mai một ngày nắng đẹp.
Thời tiết như vậy 2 đứa rất mừng vì lúc chiều khi đi từ Ngãi Thầu về đã thấy mây tụ dần, nếu không dự đoán không sai thì sau một đêm lạnh mây tụ nhiều sáng hôm sau khi có nắng ngắm mây và chụp hình sẽ rất đẹp. (Y Tý mây đẹp là vậy nhưng không phải lúc nào cũng thấy được, có những nhóm đã đi đến 5 lần mà vẫn chưa được thấy mây.)
Đêm ngủ trời lạnh quá, trằn trọc mãi và khó ngủ. Cứ giật mình tỉnh suốt, đến gần sáng chừng 5g30 thì không ngủ được nữa nên dậy. Cố hết sức chống trả với chăn ấm và cái lạnh để mò ra xem có mây hay chưa, đi xuống cầu thang ra cửa sau nhà cô Mỵ để rửa mặt. Vừa mở cửa ra thì bàng hoàng sửng sốt với những gì bày ra trước mắt.


Há hốc mồm và không biết nói gì, chựng chừng 1 phút rồi hét ầm lên: Nghĩa ơi! ra mà coi nè. Trời ơi! aaaaaaa. Mô tả chính xác luôn đó nhé.:D

Một tấm chăn mây khổng lồ được đắp lên mình núi rừng Y Tý đang co ro chìm trong giấc ngủ. Không thể nào diễn tả được cảm giác khi nhìn tấm chăn mây đó, lật đật chạy vào nhà mặc kín đồ ấm, thúc hối Nghĩa chạy đi lấy xe máy để tìm chỗ đẹp nhất mà chiêm ngưỡng, trong khi Nghĩa chạy đi thì quỷ lại đứng lặng mà nhìn.


Cảm giác cứ khùng khùng sao đó, cứ phiêu diêu mộng huyễn không thực tại.
Nghĩa lấy xe chạy ra mồm la hét sung sướng, hai đứa phóng thật nhanh ngược về hướng Ngãi Thầu
bởi tin rằng sau những dãy núi kia sẽ là một thiên đường mây huyền thoại mà hai đứa hằng mơ ước thấy tận mắt khi thực hiện chuyện đi này.


Cũng con đường này ngày hôm qua chỉ chạy nhác gừng, chầm chậm cẩn thận sợ té thì nay lại phóng vun vút. Đầu óc thì cứ tê buốt hết cả, biển mây cứ chập chùng dần mở rộng, trên đỉnh của những dãy núi xa, nắng ban mai đã phủ tràn, một vùng núi rừng đang dần bừng sáng, biển mây cũng khẽ cựa mình thức giấc.


Một bên mây, một bên đường và một cuộc truy đuổi quyết liệt hồi hộp, vội vã và đầy lo sợ, lo là không kiếm được chỗ đẹp nhất để ngắm mây, lo là mây sẽ tan mất, ôi thôi đủ thứ lo. Quỷ ngồi sau mà luôn miệng thúc hối: "Chạy nhanh lên em, nhanh lên!"


Vấn đề quan trọng nhất là làm sao tìm được chỗ thật cao để ngắm toàn cảnh, chạy được tầm 4 km thì quỷ và litbadguy thấy có một con đường nhỏ chạy ngược lên núi, vậy là 2 đứa phi lên.


 Chao ôi, càng lên thì thiên đường càng mở rộng, ánh nắng ban mai tuôn chảy khắp núi rừng, cả biển mây tràn ngập trong ánh nắng.


Choáng ngợp, ngạt thở, sửng sốt, ngất ngây, thẫn thờ không thể, không thể  biết dùng ngôn từ nào để diễn tả cho cảm xúc lúc đó. Người cứ lững lơ chao đảo, cái hiện hữu trước mắt nhưng không thể tin được, cảm giác là nó không tồn tại, chẳng hiểu vì sao nữa.



Nơi quỷ đứng là một mõm núi nhô ra còn mây thì vây quanh tràn ngập. Cả một biển mây cuồn cuộn, trắng xóa, chạy xa tít tắt rồi nối liền những dãy núi xanh vươn lên bẩu trời.


Mây trong nắng lấp loáng ánh bạc, gió thổi nhẹ mây khẽ trôi, cả một biển bông mênh mông khẽ rùng mình chuyển động.


Chân đứng trên mặt đất mà bủn rủn không vững. Muốn gào thét mà lại nghẹn lời, cứ vậy mà há hốc, bần thần.


Không biết đứng bao lâu mới tỉnh hồn phần nào, mới lấy máy ra chụp, càng chụp càng thấy lúng túng, bức bối, ngột ngạt bởi không biết làm sao để ghi lại thật trung thực những hình ảnh những cảm xúc này. Máy thì cùi quá, tay nghề thì kém, trời ơi sao tức điên đến phát khóc.



Có lẽ mây kia cũng giận dỗi vì lỡ tốn công khoe mình với kẻ bất tài nên cả một vùng khổng lồ ảo ạt tấn công tới, chưa đầy 1 phút ngập mình trong mây, chẳng còn biết đâu đất, đâu trời, đâu vực sâu đâu cung đường. Giận vậy mà nguôi cũng mau, chỉ vài phút mây lại tha tội mà tan đâu hết.


Lúc này nhìn lên vẫn thấy cung đường còn ngút trên cao, vậy là 2 đứa chạy tiếp. Than ôi! Khôn bút nào tả xiết khung cảnh thần tiên.


Chạy một chút rồi lại dừng, dừng rồi lại đứng ngẩn ngơ, rồi lại cắn răng tiếc nuối mà chạy tiếp. cứ mãi miết như vậy những cuộc rượt đuổi đến ngạt thở của cảm xúc ngất ngây.


Cung đường, núi rừng, biển mây vốn đã gần gũi từ bao năm nên cùng nhau vẽ nên muôn bức tranh hài hòa tuyệt mỹ.


Chạy mãi rồi cũng hết đường lên đến đỉnh cao nhất mà vẫn thấy bức rứt không yên, lúc này nhìn lên cao thấy có một ngọn đồi nhỏ vậy là 2 đứa bỏ xe leo lên tiếp.
Ngoái đầu nhìn lại, điểm dừng khi nãy giờ trở nên nhỏ bé.


 Khi lên đến đỉnh lại ngẫn ngơ  bần thần. Ôi! Trần gian là chốn nao? Thiên đàng ở đây!


Nàng mây giờ đây không còn e ấp ngái ngủ như lúc ban sớm mà đã bừng thức giấc. Cả một vùng mây trắng mênh mông rùn rùn chuyển động, hàng triệu triệu đụn mây bạc đón ánh ban mai rồi phản chiếu, khắp núi rừng bừng sáng, những tia nắng xuyên qua mây, qua rừng cây đổ dài trên con đường đất đỏ rồi khoác lên khắp bản làng. 


Khung cảnh cảm xúc sao mà huyền hoặc và ấm áp quá, đến cả những người Mông thân quen với cảnh này vẫn còn say sưa đón nhận.


Chẳng thể biết cảm giác ấy kéo dài bao lâu bởi thời gian đều dừng lại, quỷ và litbadguy cứ đứng yên là lặng ngắm, đứng mãi rồi thì một cảm giác tiếc nuối dần xâm chiếm. Mây bắt đầu tan.


Có lẽ lòng tham của quỷ và libadguy đã làm "phật lòng" nàng mây rồi. Thôi, vậy cũng quá đủ để mãn nguyện rồi. Hai đứa mặt đầu chạy lại về Y Tý, lòng vẫn cứ lâng lâng. Cảm giác ấy còn theo đến mấy ngày về sau của cả hành trình. Và đến bây giờ khi viết lại bài này chia sẻ cùng mọi người thì: Nó cũng đang sống lại.:)



Link đoạn phim quỷ quay biển mây Y Tý:
Đoạn 1: http://www.youtube.com/watch?v=4A3_i69aLsc
Vài thông tin để "săn" mây Y Tý:
Hành trình: Từ Hà Nội đi Lào Cai bằng tàu hoặc xe giường nằm chất lượng cao. Từ Lào Cai có thể đi Y Tý bằng 2 đường:
1: Lào Cai - Bát Xát (11km) - Trình Tường (26) - Lũng Pô (19km) - A Mú Sung (7km) - A Lù (7km) - Ngãi Thầu (5km) - Y Tý(7km): đường đi tốt mùa khô, mùa mưa rất cực. Chỉ khó khắn khúc Ngãi Thầu - Y Tý vì sình lầy nhiều.
2: Lào Cai - Sa Pa (38km) - Mường Hum (42km) - Dền Sáng (10km) - Y Tý (29km): đường đi rất mệt do lổn ngổn đá nhiều.
Đi đường nên dự phòng đem theo chai xăng vì ít chỗ đỗ xăng. Từ TT Y Tý chạy ngược về Ngãi Thầu 4km có chỗ đỗ xăng.
Các điểm có thể dừng tham quan:
-Mường Hum: đi chợ phiên Mường Hum.
- Thôn Hồng Ngài, Sín Chải, Lao Chải: có nhà trinh tường, kiến trúc lạ mắt của người Mông, Hà Nhì.
- Cầu Thiên Sinh: Mốc biên giới 87 (2). Nơi sông Lũng Pô chảy vào đất Việt rồi hòa cùng sông Nguyên Giang của Trung Quốc thành Sông Hồng chạy vào Việt Nam. Từ trung tâm Y Tý đi hướng thông Hồng Ngài, cứ theo đường đang làm sẽ đến nơi, đi chừng 10 km.
- A Lù: cung đường hùng vĩ, nếu đi vào mùa lúa chín sẽ tuyệt đẹp.
- Ngãi Thầu: cũng là nơi ngắm mây trời rất đẹp.
-Y Tý: nơi ngắm mây tuyệt đẹp. Chia sẻ vài vị trí đẹp: từ TT Y Tý chạy ngược về phía Ngãi Thầu chừng 4km có đường chạy lên bản cao trên núi. Từ đây trở đi ngắm mây rất đẹp. Khi lên hết dốc thì để xe leo tiếp lên đồi gần đó, sẽ thấy biển mây mặt bên kia của núi. Nếu định vị GPS có tọa độ là: E 103 60147 N 22 68763. Cao độ: 1805m.
Ăn nghỉ: Không có nhiều chỗ ăn nghỉ. Chỉ có 2 nhà là nhà cô Mỵ và nhà bên cạnh. Giá 50k/người/đêm. Ăn: 100k/người. Nói chung là cô ni đã bị thương mại hóa. Đồ ăn nấu khó ăn nên cần dự phòng riêng. Điện thoại liên lạc: 0203501320.
Lưu ý chung: Khi đến Y Tý phải trình báo biên phòng và nộp CMND lại. Nếu đi cầu Thiên SInh thì phải nhờ biên phòng dẫn đi. Có 1 trạm biên phòng trực đường đi đến cầu.
Đánh giá chung: Nếu là dân có kinh nghiệm đi du lịch bụi thì sẽ dễ dàng nhưng nếu chưa có kinh nghiệm thì đi sẽ rất mệt, đường khó đi chạy cực. Đường từ A Mú Sung đi qua nếu hư xe dọc đường là tiêu.