Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễntiếnminh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễntiếnminh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Từ thất bại của Tiến Minh: Hãy nhìn nhận bằng trái tim & sự thấu hiểu

Sáng nay check email thì nhận được thư báo của Báo Thể Thao & Văn hóa bài viết về Minh được đăng, cùng một chút mừng vì như vậy đã có thêm nhiều người sẽ có cái nhìn đúng đắn và chính xác về những thành công và thất bại, để từ đó sự phán xét hay cảm thông sẽ chân thành hơn.
Link bài Viết trên Báo Thể thao & Văn hóa Online: http://thethaovanhoa.vn/158N20100316063011467T0/tu-that-bai-cua-tien-minh-hay-nhin-nhan-bang-trai-tim-su-thau-hieu.htm
Photobucket
(TT&VH Online) - Trong những năm gần đây Tiến Minh là một trong những cái tên được nhắc đến nhiều nhất làng cầu lông Việt Nam, không chỉ người trong giới cầu lông mà còn lan rộng ra ngoài xã hội. Những nỗ lực vượt bậc, những thành công cũng như thất bại của Minh từ bao giờ đã trở thành đề tài bàn tán khắp nơi.

Mỗi lần đi xem Minh thi đấu ở NTĐ Phan Đình Phùng thì xung quanh luôn sôi nổi nhận xét bình luận và nội dung cũng thay đổi theo thời gian, khen nhiều chê cũng không ít.  Là một người chơi cầu lông lâu năm, có am hiểu và hoạt động trong lĩnh vực này tôi muốn chia sẻ với những người yêu thích môn thể thao này nói chung, những người hâm mộ Tiến Minh nói riêng về những thành công và thất bại của Minh, để từ đó chúng ta có cái nhìn đúng đắn hơn và có sự đánh giá chính xác, cũng như cảm thông chân thành.

Biết về Minh khá lâu, quả thật tôi chưa thấy ai đam mê cầu lông như Minh, trên sân tập Minh như một con người khác, chỉ biết cây vợt, trái cầu, hăng say và cuồng nhiệt. Những ngày không đi đến trung tâm tập Minh vẫn tập ở nhà đều đặn, những bài tập như chạy cầu thang, vác tạ được thực hiện thường xuyên, hôm nào bận không tập được Minh lại cảm thấy thiếu thiếu.

Ở nước ngoài việc đầu tư đào tạo cho vận động viên là sự nghiên cứu có hệ thống chặt chẽ hợp lý. Ở Trung Quốc có Lin Dan, Jin Chen, Bao Chunlai, ở Malaysia có Lee Chong Wei, Wong Choong Hann, ở Indonesia có Taufik, Santoso, Kunkoro và nhiều tay vợt hàng đầu khác (họ không nằm trong bảng xếp hạng vì số lượng VĐV mỗi quốc gia tham gia giải quốc tế có giới hạn và chỉ chọn những tay vợt giỏi nhất) để luyện tập cùng nhau, kinh nghiệm của các đàn anh sẽ được truyền lại cho đàn em, họ có nhiều cơ hội cọ xát chính vì vậy kinh nghiệm và trình độ thi đấu tăng nhanh bắt kịp với đàn anh. Vì không thường được thi đấu giải nên thứ hạng trong bảng xếp hạng IBF không cao nhưng trình độ thì rất đáng nể. Việc dựa vào thứ hạng để đánh giá năng lực vận động viên là một yếu tố quan trọng chứ không thể hoàn toàn chính xác.

Mỗi lần đi tập huấn nước ngoài, không có nghĩa là Minh được va chạm, tập luyện chung với các tay vợt hàng đầu quốc gia mà chỉ là những tay vợt tầm tầm. Bởi các nước cũng không “dại” gì “giúp đỡ” đối thủ nâng cao trình độ, nên việc tập huấn ở nước ngoài cũng chỉ giúp Minh một phần nhỏ trong việc phát triển chuyên môn mà thôi. Ông bà ta có nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng song Tiến Minh chỉ có một mình, không có đồng đội cùng luyện tập, không có cơ hội được giao lưu cọ xát, đó là một bất lợi rất lớn.

 Trong lần trò chuyện với người bạn Beryno (Tuyển Malaysia xếp hạng 66 thế giới) và Mags Koh (Phóng viên tạp chí Star - Malaysia) tôi được biết: Các vận động viên thuộc tuyển quốc gia thì nhà nước có nhiều chính sách hỗ trợ sau khi “giải nghệ” như đảm bảo có việc làm phù hợp, nhà ở, chế độ trợ cấp… VĐV chỉ lo thi đấu tốt. Với thể thao nước ta, có điều đó hay không?

- Ở các nước chế độ ăn uống của vận động viên cũng được quan tâm chặt chẽ, đảm bảo đủ các chất dinh dưỡng cần thiết, sức khỏe cũng được bác sĩ kiểm tra thường xuyên, nếu có chút “biến cố” sẽ được “xử lý” ngay tức khắc. Ở nước ta chế độ chăm sóc cho những VĐV chuyên nghiệp nằm ở mức nào?

Với nguồn kinh phí dồi dào, các nước thường xuyên cho vận động viên của mình đi thi đấu khu vực và quốc tế để nâng cao trình độ lẫn kinh nghiệm. Minh phải bỏ tiền túi và lâu dần thì đó là một gánh nặng mà gia đình Minh phải suy nghĩ đắn đo. 

Trong khi các đội bạn luôn có người phụ trách lo tất cả thì Minh thường phải độc hành trên những chặn đường du đấu: lo thủ tục giấy tờ, lo ăn uống, chỗ nghỉ ngơi, không đồng đội bên cạnh ủng hộ sẻ chia, vậy thì làm sao có thể toàn tâm toàn ý cho thi đấu.

Còn đó vẫn nhiều lắm nhiều lắm những điều chưa kể. Nếu thường xuyên theo dõi tin tức trên các diễn đàn cầu lông quốc tế, bạn sẽ thấy sự ngưỡng mộ và ngạc nhiên dành cho những thành quả Tiến Minh đã đạt được từ người hâm mộ cầu lông ở các nước cũng như các tuyển thủ quốc gia khác. Họ biết Việt Nam không có những điều kiện tốt nhất để tập luyện, cọ xát nâng cao trình độ, chính vì thế cái tên Tiến Minh luôn gợi lên một sự thán phục xen lẫn tò mò và là dấu hỏi lớn đối với họ. 

Quay lại với giải Anh Super Series 14/3/2010 vừa qua, Tago sau khi vượt qua Tiến Minh đã lần lượt đánh bại Chen Jin (hạng 4 thế giới), Bao Chun Lai (hạng 6 thế giới) và chỉ dừng bước ở trận chung kết trước tay vợt số 1 thế giới Lee Choong Wei với tỷ số sít sao 19-21,19-21. Thắng thua là điều bình thường trong thi đấu, nhưng hãy nhìn những gì Minh đạt được, đã đem về cho đất nước, bạn sẽ hiểu nó có giá trị và ý nghĩa lớn lao đến mức nào.

Trong khuôn khổ bài viết này còn nhiều vấn đề không thể nói hết được, song cũng hy vọng góp phần giúp người đọc biết thêm về Minh. Đúng là Minh còn phải nỗ lực rất nhiều cho chặng đường còn dài và lắm chông gai để thành công trong sự nghiệp, để thoả mãn đam mê, để đáp lại lòng yêu mến của người hâm mộ.
Chúng ta hãy cứ viết, cứ nói những suy nghĩ, những góp ý về những thất bại của Minh để Minh lắng nghe và suy nghĩ. Song chúng ta cũng hiểu rõ, trân trọng và sẻ chia những gì Minh đã và đang làm để Minh thêm niềm tin và nghị lực vượt qua những khó khăn phía trước. Chúng ta không ai là hoàn hảo vậy hãy cùng nhau lắng nghe, học hỏi và sẻ chia.

Ngô Trần Hải An

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Lại viết cho Tiến Minh!

(Tính viết loạt bài về chuyến đi vừa qua nhưng đành phải dời đến cuối tuần vì "sự cố" phát sinh.)
  Sáng nay đọc Báo Tuổi Trẻ thấy bài viết về thất bại của Tiến Minh tại giải Anh Super Series 2010. Cũng thấy buồn một chút, là vị trí phóng viên việc thu thập thông tin nhanh nhất và chuyển đến đọc giả là điều cần thiết, song nếu bài viết đó có thêm sự tìm hiểu, lắng nghe, chia sẻ chứ không chỉ là trách nhiệm thì tốt hơn, bởi bài viết sẽ có hàng triệu người đọc và Tuổi trẻ lại là tờ báo uy tín nên sẽ tác động đến suy nghĩ của nhiều người.

Quen biết Minh cũng lâu nên tôi muốn chia sẻ suy nghĩ của mình qua bài viết này để phần nào cùng người hâm mộ hiểu thêm về Minh cả về thất bại và thành công.
Trong những năm gần đây Tiến Minh là một trong những cái tên được nhắc đến nhiều nhất làng cầu lông Việt Nam, không chỉ người trong giới cầu lông mà còn lan rộng ra ngoài xã hội. Những nỗ lực vượt bậc và những thành công của Minh cũng như những thất bại từ bao giờ đã là đề tài bàn tán khắp nơi. Nhớ mỗi lần đi xem Minh thi đấu ở NTĐ Phan Đình Phùng thì xung quanh luôn sôi nổi nhận xét bình luận và nội dung cũng thay đổi theo thời gian:“Thằng này thể lực yếu quá”, Thằng này tâm lý thi đấu kém quá”,”Thông cảm đi! Vậy là khá lắm rồi”, “Thằng này tiến bộ ghê thật”,”Đúng là nhân tài”, “trong nước thôi, chứ so với thế giới thì còn xa lắm”, “Lên hạng là do thi đấu nhiều tích lũy điểm thôi chứ cũng thua mấy thằng dưới mấy chục hạng”…
Nhận xét thì nhiều nhưng có mấy ai tìm câu trả lời cho những nhận xét ấy?
Biết về Minh khá nhiều và quả thật tôi chưa thấy ai đam mê cầu lông như Minh, trên sân tập Minh như một con người khác, chỉ biết cây vợt, trái cầu, hăng say và cuồng nhiệt. Những ngày không đi đến TT tập Minh vẫn tập ở nhà đều đặn, những bài tập như chạy cầu thang, vác tạ được thực hiện thường xuyên, bữa nào vì bận không tập được là Minh lại cảm thấy thiếu thiếu. 
-Ở nước ngoài việc đầu tư đào tạo cho vận động viên là sự nghiên cứu có hệ thống chặt chẽ hợp lý. Trong lần trò chuyện với người bạn Beryno (Tuyển Malasia xếp hạng 66 thế giới) và Mags Koh (Phóng viên tạp chí Star) tôi được biết: Các vận động viên thuộc tuyển quốc gia thì nhà nước có nhiều chính sách hỗ trợ sau khi “giải nghệ” như đảm bảo có  việc làm phù hợp, nhà ở, chế độ trợ cấp… VĐV chỉ lo thi đấu tốt. Ở nước ta có điều đó hay không?
-Ở các nước chế độ ăn uống của vận động viên cũng được quan tâm chặt chẽ, đảm bảo đủ các chất dinh dưỡng cần thiết, sức khỏe cũng được bác sĩ kiểm tra thường xuyên, nếu có chút “biến cố” sẽ được “xử lý” ngay tức khắc. Ở nước ta có không? (chúng ta có thể tự bỏ tiền để ăn uống nhưng một chế độ khoa học và hợp lý trong chuyên môn thì không thể.)
-Ở Trung Quốc có Lin Dan, Jin Chen, Bao Chunlai, ở Malasia có Lee Chong Wei, Wong Choong Hann, ở Indonesia có Taufik, Santoso, Kunkoro và nhiều tay vợt hàng đầu khác (họ không nằm trong bảng xếp hạng vì số lượng VĐV mỗi quốc gia tham gia giải quốc tế có giới hạn và chỉ chọn những tay vợt giỏi nhất) để luyện tập cùng nhau, kinh nghiệm của các đàn anh sẽ được truyền lại cho đàn em, họ có nhiều cơ hội cọ xát chính vì vậy kinh nghiệm và trình độ thi đấu tăng nhanh bắt kịp với đàn anh. Vì không thường được thi đấu giải nên thứ hạng trong bảng xếp hạng IBF không cao nhưng trình độ thì rất đáng nể. Việc dựa vào thứ hạng để đánh giá năng lực vận động viên là một yếu tố quan trọng chứ không thể hoàn toàn chính xác. Ông bà ta có nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng song Tiến Minh chỉ có một mình, không có cơ hội được giao lưu cọ xát, đó là một bất lợi rất lớn.  
-Mỗi lần đi tập huấn nước ngoài, không có nghĩa là Minh được va chạm, tập luyện chung với các tay vợt hàng đầu quốc gia đó mà chỉ là những tay vợt tầm tầm. Bởi các nước cũng không “dại” gì “giúp đỡ” đối thủ nâng cao trình độ, bởi thế việc tập huấn ở nước ngoài cũng chỉ giúp Minh một phần trong việc phát triển chuyên môn mà thôi.  
-Với nguồn kinh phí dồi dào, các nước thường xuyên cho vận động viên của mình đi thi đấu khu vực và quốc tế để nâng cao trình độ lẫn kinh nghiệm. Minh phải bỏ tiền túi và lâu dần thì đó là một điều phải suy nghĩ.  
-Trong khi các đội bạn luôn có người phụ trách lo tất cả thì Minh thường phải độc hành trên những chặn đường du đấu: lo thủ tục giấy tờ, lo ăn uống, chỗ nghỉ ngơi, không đồng đội bên cạnh ủng hộ sẻ chia, vậy thì làm sao có thể toàn tâm toàn ý cho thi đấu. Còn đó vẫn nhiều lắm nhiều lắm những điều chưa kể.   Nếu bạn thường xuyên xem tin trên những diễn đàn cầu lông quốc tế sẽ thấy người hâm mộ cầu lông rất ngạc nhiên và ngưỡng mộ về những gì Tiến Minh đạt được, họ biết Việt Nam không có những điều kiện tốt nhất để tập luyện, cọ xát nâng cao trình độ, chính vì vậy sự thành công của Minh luôn là sự khâm phục và một dấu hỏi lớn của họ.  

Trong khuôn khổ bài viết này thật còn nhiều vấn đề không thể nói hết được song cũng hi vọng góp phần để biết thêm về Minh. Đúng là Minh còn phải nỗ lực rất nhiều cho chặng đường trước mặt còn dài và lắm chông gai để thành công trong sự nghiệp, để thoả mãn đam mê, để đáp lại lòng yêu mến của người hâm mộ.
Chúng ta hãy cứ viết, cứ nói  những suy nghĩ, những góp ý về những thất bại của Minh để Minh lắng nghe và suy nghĩ. Song chúng ta cũng hiểu rõ và trân trọng và sẻ chia những gì Minh đã và đang làm để Minh thêm niềm tin và nghị lực vượt qua những khó khăn phía trước. Chúng ta không ai là hoàn hảo vậy hãy cùng nhau lắng nghe, học hỏi và sẻ chia.

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

Tiến Minh - Hạnh phúc là sự trưởng thành

(Tiến Minh xếp hạng 8 trong bảng xếp hạng của Liên đoàn cầu lông Thế giới IBF)
Photobucket

  Sáng nay đọc báo mới biết Minh đã lên hạng 8 thế giới. Chiều qua mới trò chuyện với nhau mà không biết gì hết bạn bè kiểu này thiệt mắc cỡ quá. Có lẽ Minh là người bạn mà đã có nhiều entry nhất, đúng là thiên vị thật nhưng cũng có nhiều lý do để thiên vị đó chứ. Thứ nhất thì mình rất mê cầu lông gắn bó cũng đã hơn mười lăm năm còn gì nên gặp Minh như đồng bệnh tương lân, nhớ hồi nhỏ cứ xách cây vợt lẽo đẽo theo các chú, các anh.
Hồi đó, nhóm 4 thằng An, Quân, Trung, Minh cũng có “tiếng” ở Bảo Lộc đó chứ. Cũng nhớ hồi nhỏ, Minh là thần tượng ghê gớm, từng mơ ước được gặp dù chỉ một lần. Nghĩ lại đúng là ngày trước ngố ngố quá.
Cũng không ngờ có dịp làm quen và trở thành bạn thân với Minh như bây giờ. Kể lại chuyện làm quen Minh cũng thật thú vị, hồi đó học cầu lông với Thảo – Vận động viên cầu lông tuyển quốc gia. Rồi sau khi lập ra Hội cầu lông DDTH thì nhờ Thảo liên lạc với Minh để làm một cuộc phỏng vấn. Ngày gặp nhau phỏng vấn thì ít mà trò chuyện thì nhiều và rồi thân nhau dần từ dạo đó, thấm thoát cũng 6 năm rồi.
Cũng nhiều kỷ niệm đáng nhớ như rủ Minh giao lưu cũng anh em hội cầu lông DDTH, tham gia tiệc giáng sinh 2005, phỏng vấn trò chuyện, họp mặt  rồi bao nhiều lần café tán gẫu nữa..  Tính Minh ngày xưa thế nào ngày nay vẫn vậy, không tự cao, vẫn hiền, ít nói. Chỉ có sự trưởng thành là thay đổi từng ngày, điềm tĩnh hơn, kỹ thuật ngày càng hoàn thiện hơn, và bản lĩnh hơn.
Minh bây giờ khác xưa nhiều lắm. Rất nhiều bài báo viết về Minh, về con đường thành công trong sự nghiệp cầu lông, nhiều bài viết về sự thất bại chê bai, nhưng rất rất ít bài viết về những khó khăn vất vả Minh phải vượt qua để được như hôm nay. Ngày trước khi ngồi trong sân Phan Đình Phùng coi Minh đánh, xung quanh mọi người bán tán thường chê nhiều hơn khen, một thời gian nữa thì nghe khen nhiều hơn chê, còn bây giờ thì họ đã cùng chia sẻ thất bại và chúc mừng chiến thắng của Minh bằng chính trái tim mình.
Minh chinh phục được người hâm mộ không chỉ bằng tài năng mà còn bằng chính sự chân thành. Con đường chuyên nghiệp Minh phải đi còn dài lắm, có lẽ đến hơn 4 năm nữa, tin là trên con đường dài đó Minh không hề đơn độc. Người thân, bạn bè và người hâm mộ sẽ đồng hành cũng Minh hết đoạn đường dài.
Vẫn nợ Minh một lời xin lỗi nhỏ, thôi cứ để đó vậy, còn nợ nhau là tốt rồi.

Các giải đấu Minh tham gia trong năm 2009
Photobucket
Các trận đầu của Minh ở giải Việt Nam mở rộng 2009
Photobucket

Vài hình ảnh về MinhTiệc tất niên 2005 cùng Hội cầu lông DDTH & một số tuyển quốc gia Việt Nam (Thanh Hải, Thanh Thảo)PhotobucketGiao lưu cùng anh em hội cầu lông DDTH Photobucket Photobucket
Ngoài sở thích cầu lông Minh rất mê chơi đồ kỹ thuật số và đây là một phần gia sản của Minh. Nhưng theo thông tin mới cập nhật thì có chút thay đổi như sau: alienware m15x &  iphone 3g S. keke
Photobucket
Rảnh rảnh là ôm cái máy thôi. không khéo sau này cận chết.
Photobucket

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

2009 - Một năm nhìn lại năm

Năm mới đang đến dần, hôm nay ngày cuối năm, dành ít thời gian ngồi nhìn lại chặng đường một năm qua. 365 ngày không quá dài mà cũng không quá ngắn đủ để nếm được tất cả mùi vị của cuộc sống; có niềm vui & nỗi buồn , có chia ly  & hội tụ, có nước mắt & nụ cười, có quay quắt & bình yên. Được khám phá những chân trời mới, được in dấu chân trên những vùng đất lạ, được đi muôn nơi để biết một chốn quay về.

Nào, bắt đầu hành trình ngược dòng thời gian.

Tháng 3:Tổ chức chương trình Giờ trái đất 2009 và nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của các bạn sinh viên , học sinh, cán bộ công nhân viên, các cơ quan báo đài, diễn đàn, đặt biệt là sự tham gia của cô Tôn Nữ Thị Ninh - Nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc Hội Việt Nam.
Nhớ đến chương trình này là nhớ đến ekip làm việc tuyệt vời của nhiều người bạn: Long, Linh, Nguyên, Nhật, Yến, Nghĩa, Vũ, Luân, Quyên,nhóm nhiếp anh trường FPT, nhóm nhiếp ảnh HNik trường Kiến trúc cùng rất nhiều các bạn tình nguyện viên.
Photobucket
Đêm lung linh tổ chức tại Cafe Elip. 28/3/2009

Photobucket
Đạp xe diễu hành qua nhà thờ Đức Bà

Photobucket
Tập trung tại công viên 30/4 chuẫn bị đi diễu hành

Photobucket
Diễu hành trước bưu điện trung tâm thành phố.

Photobucket
Diễu hành trước Dinh độc lập

Photobucket
Chương trình với sự tham gia của khách mời danh dự cô Tôn Nữ Thị Ninh

Tháng 4:Đi du lịch Ninh Thuận - Bình Thuận cùng các đồng nghiệp Eurowindow. Hiện nay dù không còn làm Eurowindow nữa nhưng rất nhiều tình cảm của hơn 4 năm gắn bó sẽ còn đọng mãi.
Photobucket
Đường vào vịnh khá đẹp, băng qua những vườn nho, ruộng muối, làng chài, làng làm nước mắm, nuôi tôm

Photobucket
Phong cảnh Vịnh Vĩnh Hy còn hoang sơ

Photobucket
Nhìn là ngất ngây.

Photobucket
Di tích tháp Pô Klong Garai gắn liền với tín ngưỡng truyền thống của đồng bào Chăm ở địa phương. Hằng năm, nhân dân Chăm đều tổ chức các ngày lễ hội ngay tại tháp để tưởng nhớ đến công ơn của vị vua Pô Klong Garai

Tháng 6: Chia vui cũng bạn thân Nguyễn Tiến Minh đăng quang giải cầu lông Thái Lan mở rộng 2009. Hiện nay Minh là tại vợt hạng 11 thế giới. Nhắc đến Minh là sự khâm phục về niềm đam mê mãnh liệt, sự kiên trì và nghị lực phi thường. Đường đến vinh quang của Minh đầy mồ hôi và nước mắt.
Photobucket
Hình tổ chức ăn chơi noel 2005 cho anh em hội cầu lông cùng các bạn vận động viên tuyển cầu lông quốc gia Tiến Minh, Thanh Thảo, Thanh Hải.

Photobucket
Minh chụp ở Khải Hoàn Môn Paris trong chuyến đi đánh giải Thomas cup, giải danh giá nhất của cầu lông quốc tế.

Photobucket
Một góc nhỏ thành tích của Minh.


Tháng 7: cũng trong tháng ni đón khách quý về chơi Bảo Lộc.

Đố biết ông ni là ông nào. kekeke

Tháng 7: cũng trong tháng này làm một chuyến đi hoành tráng khám phá Quãng Ngãi, Quảng Nam. In dấu chân ở nhiều địa danh và di tích nối tiếng.
Photobucket
Biển Ba tân gân hiện ra trước mắt thật hoang sơ và hùng vĩ, mũi đá chồm ra biển như đương đầu với những con sóng dữ

Photobucket
Đến Ba tân gân mà không lên hải đăng Ba Làng An thì thật là thiếu sót lớn.

Photobucket
Cảm giác thật tuyệt vời.

Photobucket
Thò cái mặt vô một chút để có thể dễ hình dung thác trắng Minh Long lớn đến mức nào, cảm giác thật sự rất tuyệt vời.

Photobucket
Chợt nhớ lại 2 câu thơ của Lý Bạch
"Nước bay xuống thẳng ba ngàn thước
Tưởng giải ngân hà tuột khỏi mây"

Photobucket
trên đường về quyết định ghé qua buôn làng của người dân tộc Hrê, ngôi nhà này thật lãng mạn với phong cảnh sơn thủy hữu tình.

Photobucket
Núi không cao, đỉnh bằng phẳng rộng hàng chục mẫu, bốn bề vuông vức, thẳng như một hình thang cân, trông xa như một cái ấn lớn nên người ta mới gọi là Thiên Ấn.

Photobucket
Đây bảo tháp 9 tầng tổ đình Thiên Ấn là nơi tưởng niệm các vị tổ sư, trụ trì của chùa.

Photobucket
Rời núi Ấn, ghé thăm sông Trà Khúc. Đây là là con sông lớn nhất ở Quảng Ngãi.

Photobucket
Thăm di tích Sơn Mỹ

Quỷ còn đi nhiều nơi khác như Tháp Chiên Đàn, tháp Khương Mỹ, Thánh địa Mỹ Sơn, Phố cổ Hội An... nhưng bận quá chưa có up hình lên kịp.

Tháng 9: làm một chuyến đi khám phá Đồng Tháp miền tây thật hết sức thú vị. Chuyến đi này có được là quà tặng của một người bạn vong niên dễ thương tốt bụng. kekeke
Photobucket
Tui may mắn được ở ngay thị trấn Tràm Chim luôn., lúc đầu dự tính sẽ vào trong Thanh Bình nhà nội của ngố rừng ở song mẹ ngố rừng không yên tâm vì sợ thằng thành phố tui không chịu được cái khổ của miệt đồng quê. haiz. Khi tui đến thì trời cũng đã chiều nên ngố rừng chở đi vòng vòng quanh thị trấn để ngắm hoàng hôn, chạy chầm chậm trên những con đê dài ngun ngút, xuyên qua những rừng tràm trong nắng chiều loang loáng, cảm giác thật bình yên.

Photobucket
Đồng cỏ ngập nước theo mùa là một trong những hệ sinh thái khá phổ biến trong khu vực VQG Tràm Chim.

Photobucket
Màu xanh của thảm bèo cùng màu xanh của tràm tạo nên một cảnh quan thật đẹp.

Photobucket
nắng sớm xuyên qua những tán cây, chiều xuống thảm bèo

Photobucket
phần thì khoảng cách quá xa, phần thì máy ảnh tệ quá nên không thể chụp cận cảnh đàn chim, nhưng cảnh quang nhìn rất tuyệt,

Photobucket
Có ai biết đây là gì hem. kekeke

Photobucket
hôm đi của khẩu biên giới Dinh Bà - tân hồng, có đi ngang một đầm sen, thấy đẹp quá thế là 2 đứa nhảy vào nhờ chị chủ hái cho ít bông.

Photobucket
ướp trà sen tại chỗ, vì tính rồi nên đã đem theo trà Tân Cương Thái Nguyên loại ngon để ướp

Tháng 10: làm một chuyến xuyên việt hết sức hoành tráng và ngốc nghếch với lịch trình chóng mặt:
à Nội->Yên Bái->Lào Cai->Sapa->Fansipan->Ô Quy Hồ->Mường Khương->Pha Long-Si Ma Cai->Bắc Hà->Lùng Phìn->Nàn Ma->Xín Mần->Hoàng Su Phì->Hà Giang->Quản Bạ->Yên Minh->Phó Bảng->Sà Phìn->Lủng Cú->Đồng Văn->Mã Pì Lèng->Mèo Vạc->-Sủng Là->Phố Cáo->Hà Giang->Việt Trì->Hà Nội.
Photobucket
(Cảnh non nước mây trời đẹp như tranh trên đỉnh đèo Ô Quy Hồ)

Photobucket
(Bạn tin chăng có những con đường dẫn đến thiên đường?)

Photobucket
(Chinh phục nóc nhà Đông Dương không porter không người dẫn đường, thiệt là chuyến đi ngốc nghếch. hix)

Photobucket
Đường đến thiên đàng?

Photobucket
Cột cờ Lũng Cú,
cột cờ địa đầu tổ quốc hồn thiêng sông núi, nơi mà bạn lưng tựa Việt Nam, mắt nhìn Trung Quốc.

Photobucket
những cái nhìn trên khắc dọc đường, có hồn nhiên, có tinh nghịch, có cả điêu linh.

Photobucket
Những cung bậc cảm xúc của ruộng bậc thang tây bắc
Còn đi nhiều nơi nữa những chưa viết kịp bài.

Tháng 11: Chuyển công ty mới, đồng nghiệp mới cảm xúc mới. www.diaoconline.vn

Tháng 12: có dịp trò chuyện với những người thành đạt. Chị Đường Thu Hương - Giám đốc Đối ngoại của IDG  và anh Hoàng Ngọc Diệp -
Giám đốc cao cấp về phát triển kinh doanh của Qualcomm tại Việt Nam, Cố vấn chính phủ Việt Nam về xây dựng hệ thống CNTT.

Photobucket
(còn tiếp...)

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008

Tiến Minh - Hạnh phúc đầu tiên

15 g 55p 7/12/2008 sân vân động Phan Đình Phùng, Hồ Chí Minh vỡ tung với ngàn tiếng tung hô, thời khắc ấy Nguyễn Tiến Minh nhớ mãi và người hâm mộ cầu lông Việt Nam cũng thế. Lần đầu tiên một tay vợt Việt Nam giành chức vô địch giải cầu lông Việt Nam Open trên sân nhà. Với chiến thắng chung cuộc 2-0 sau những pha cầu gay cấn quyết liệt giành giật từng điểm một, Tiến Minh đã thật sự chinh phục người hâm mộ với những pha cầu mặt đối mặt cùng Yan Chan Kit, một Tiến Minh trưởng thành, tự tin và bản lĩnh; Chiến thắng đã khẳng định điều đó.

Hiện là tay vợt hạng 17 thế giới. Chặng đường phía trước của Tiến Minh vẫn còn dài và muôn trùng khó khăn. Mong sao mồ hôi chỉ rơi trên thảm tập, nước mắt chỉ nụ cười chiến thắng.

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2008

Bạn tôi

Photobucket

Với mỗi người có những khoảng khắc không thể nào quên và 2g 58p 6/7/2008 là thời khắc nhớ mãi của tôi và bạn tôi. Khó có thể diễn tả được niềm hạnh phúc của những người có mặt trong nhà thi đấu Phan Đình Phùng bởi cảm xúc họ "bị" giày xé" dữ dội trong gần 1 tiếng đồng hồ. Họ đã chờ đợi từ rất lâu để xem tay vợt hạng 26 thế giới của mình có trận trình diễn ngoạn mục thế nào. Bắt đầu hào hứng vì đã lâu không được xem một trận cầu hứa hẹn nhiều hấp dẫn, rồi phấn khích từng đường cầu đẹp, lại xuýt xoa tiếc nuối khi những điểm số bị bỏ qua, căng thẳng với những pha cầu giằng co quyết liệt, thất vọng khi điểm số 19-17 cho đội bạn, tuyệt vọng và hụt hẫng với điểm số 20-17, an ủi khi điểm số 18-20, nguyện cầu cho điểm số 19-20, niềm tin tuôn trào 20-20. Những điểm số tiếp theo: 21-20,21-21,22-21,22-22,23-22,23-23,23-24,24-24,25-24 là những phút giây nghẹt thở, là sự "giày xé" hành hạ, cảm xúc" của người hâm mộ. Từ cõi chết trở về, hạnh phúc vỡ òa khi điểm số kết thúc 26-24.

Nhà thi đấu Phan Đình Phùng chao đảo vì sự nổ tung cảm xúc của muôn trái tim người hâm mộ. Ánh đèn flash thay đèn sân khấu, khán đài thay sàn nhảy, những vũ điệu hoang dã chưa từng xuất hiện trong bất cứ lớp học nghệ thuật nào được trình diễn nơi đây bởi hàng ngàn người hâm mộ. Trong cơn bão dữ dội của hạnh phúc tôi như rơi vào khoảng không tâm bão, xung quanh như nhạt nhòa, những hình ảnh xa xôi nào đó lại hiện về thật rõ; những giọt mồ hôi rơi trên thảm, những giọt nước mắt cắn chặt vào trong với chấn thương trong những lần tập luyện, những ngày một mình lẫm lũi nơi xứ người, những ánh mắt nghi kỵ, những lời đàm tiếu khi thất bại và còn đó nhiều mất mát lớn lao khác. Bàn tay nào đưa ra khi bạn tôi mỏi mệt rả rời? Đâu là niềm tin, cảm thông cho những lần gục ngã? Có ai chia sẻ cùng được không?

Bừng tỉnh! Bỏ rơi muôn câu hỏi còn đó bởi tôi đâu thể lãng phí thời gian, bạn tôi đang chờ tôi cùng đi suốt chặng đường dài trước mặt.

Viết cho TM.

Sài Gòn, 6/7/2008

Vài hình ảnh chia sẻ cùng mọi người nhé:

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket