Hiển thị các bài đăng có nhãn quêtôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn quêtôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Phố núi B'Lao - ...Một chốn quay về (P II)

(Bài viết này tặng những ai tham ăn trái cây, phải tham mới tặng, chứ thích là không cho. keke)

Những ai từng biết đến B'Lao thì sẽ nghĩ ngay đến đồi trà và cafe. Đúng là phần lớn diện tích đất ở BL là dành cho cây trà song không vì thế mà thiếu những loại cây ăn trái khác, hồi quỷ còn nhỏ, vườn của ông bà rất lớn và có nhiều loại cây ăn trái, chôm chôm, bơ, mít, sầu riêng, đu đủ, mận, soài, sapoche,thanh long, lê, bưởi, cam, chanh, điều, ca cao, bình bát... Giờ thì đô thị nhiều quá nên không còn nhiều nữa.

Nói vậy chứ không phải bây giờ không còn nhưng chỉ lác đác mà thôi. Chuyến đi này quỷ có duyên được thăm những vườn trái cây nho nhỏ "hỗn hợp", gọi là hỗn hợp vì xen canh gối vụ đủ cả các loại. Mời mọi người cùng quỷ và "đại sứ trái cây B'Lao" khám phá khu vườn trái cây này nhé. Một phần nhỏ để nhớ về "thời huy hoàng" ngày xưa.

Đây là vườn sau nhà quỷ đây, cô đại sứ trái cây này hay nhầm lẫn su hào với su su. Lần này đi về chắc là thông suốt rồi đây.kaka
daisutraicay,nguyen

"Chà! hái hết có bị quýnh không ta".
Hồi đó vườn nhà ngoại nhiều cây trái lắm, bơ cũng cả chục cây, giờ còn loe hoe có vài cây thôi. hix.
daisutraicay,nguyen

Lòng tham không cưỡng được, đành "bắt bơ hai tay".hehe
daisutraicay,nguyen

Mận ơi mận rơi túi "bà", "bà" để bà cháp chứ "bà" không nhâm nhi"
daisutraicay,nguyen

Sau miếng mồi ngon ắt có con cá chết, vậy không biết sau nụ cười xinh thì sao ta.
daisutraicay,nguyen

Đây vườn chanh dây rộng mênh mông bát ngát
baoloc

Hoa chanh dây nè, nhìn đẹp chưa:)
baoloc

vườn rộng quá nên nhiều khi chủ vườn không canh ăn trộm hết được,
daisutraicay,nguyen

nên thất thoát liên miên, đầu tiên giả bộ thân thiện làm quen nè,
daisutraicay,nguyen

giờ thì biết miệng "bà" nghen con. Cháp, cháp, ực ực. kakaka
daisutraicay,nguyen

Lòng tham thiệt là không có nóc, thỏa mãn con khát là đến cơn thèm, chuẩn bị tấn công giàn sầu riêng.
baoloc

Sầu riêng có rụng rụng ngay.
có bà ăn trộm thò tay bắt mày.
daisutraicay,nguyen

Chê sầu riêng nhỏ con con
Ta đây đi dụ mít ngon đỡ thèm.
daisutraicay,nguyen

"Bắt thang lên hỏi ông trời
Mít ngon bị dụ có đòi được không?
Dại khờ làm chuyện công không.
Họa may đòi được cùi không đem về" hề hề hề
daisutraicay,nguyen

Con gái đúng là ăn vặt ghê thiệt, nguyên trái mít mà chỉ còn cái cùi trả lại mà vẫn không no. tiếp tục đi ăn trộm xoài. haiz
daisutraicay,nguyen

Chỉ đến khi ăn no nứt bụng không leo cây nổi nữa nên mới buông tha mấy trái ổi nhưng lòng đầy căm tức.
daisutraicay,nguyen

"Buồng chuối này chưa chín cho em đem dìa, đặng ăn sau anh nghe."
daisutraicay,nguyen
Mai mốt có ai đi ăn trộm, ăn vặt nhớ rủ đại sứ trái cây đi nha. Đảm bảo tha hồ thu chiến lợi phẩm về nhà. kaka

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Phố núi B'Lao - ...Một chốn quay về (PI)

(Bài viết này quỷ tặng chị mebaubi, thường trò chuyện với chị đều thấy chị phải họp, họp suốt, hjhj, nên nay quỷ tặng chị chút thong thả bình yên của phố núi, cuộc sống vốn dĩ luôn bộn bề lo toan vậy nên thật quý lắm những phút giây chúng ta có thể chậm lại để đi "bên lề cuộc sống", 10 phút thôi chị nhé. :)

Trước giờ quỷ viết cũng nhiều bài về B'Lao quê mình, viết về những danh lam thắng cảnh, nơi du lịch như: thác Dambri, suối cát, đèo Bảo lộc, tu viện Bát Nhã, chùa Đăng Đừng, rừng thông...  Song bài viết này quỷ muốn chia sẻ về một B'Lao không có danh lam thắng cảnh, không có điểm du lịch, chỉ là một phố núi nhỏ xinh, bình dị song khi đến thăm và đi rồi lòng  quyến luyến mãi, khó quên.
Lần về quê này lại cho quỷ cảm nhận khác. B'Lao đón kẻ lang bạt trở về bằng cơn mưa ào ạt dữ dội, bằng cái lạnh tê tái trên từng ngón tay, bằng sương mù, nắng ấm và hơi thở thanh khiết của núi rừng.

Mùa này cũng đúng là thời tiết đặc trưng:MƯA!. B'Lao có 6 tháng mưa và 6 tháng năm, mắc mưa thì đừng nghĩ đến chuyện trú mưa vì: mưa dầm dề, mưa thối đất thối cát, mưa dài lê thê. rủi có ngớt chút thì cũng chỉ là trêu chọc những du khách nhẹ dạ cả tin mà thôi. Đến B'Lao bạn hãy cố gắng chiến thắng sự hấp dẫn của chiếc giường cùng chăn ấm để lang thang thật sớm, khi cả trấn nhỏ chìm ngập trong sương mù mờ áo, bạn nhớ quàng khăn thật kín để rảo bước dạo quanh phố nhỏ.

baoloc

Những bức ảnh này có lẽ không đẹp về kỹ thuật nhưng chắc chắn nó tràn đầy cảm xúc, đứng trên cầu trắng nhìn về hồ Bảo Lộc, một màn sương trắng xóa mờ mịt, chiếc cầu nhà thủy tạ thấp thoáng ẩn hiện.
baoloc

Sương giăng ngập lối, những đồi trà xen lẫn những hàng cây xanh càng huyền ảo hơn trong sương sớm.
baoloc

Những còn đường vẫn còn ngái ngủ, vắng tanh.
baoloc

Đèn đường đã tắt, sương tan dần trên mặt hồ, bắt đầu cho một ngày mới
baoloc

dù đâu đó sương đêm còn giăng giăng
baoloc

Những thảm hoa vàng soi bóng bên hồ, lúc đứng bên hồ trong nắng ban mai  quỷ lại miên man nhớ câu hát: "Ngày xưa có kẻ từ quan, lên non tìm động hoa vàng ngủ say..."
baoloc

Một chiếc thuyền câu bé teo teo,
Sóng biếc theo làn hơi gợn tý.
baoloc

Quán cafe nhỏ cùng với những chiếc thuyến đạp vịt xinh xinh bên hồ, thật là tuyệt khi dạo chơi trên mặt hồ và hít thở không khí trong lành của ban mai.
baoloc

Bắt đầu một ngày mới
baoloc

Bảo Lộc là "thủ đô trà" Việt Nam, quỷ chả khoái cái danh hiệu đó chút nào nhưng rất yêu thích trà, đây trà non khoe mình trong nắng sớm. Quỷ đang thực hiện một series về trà đạo, có lẽ sẽ "trình làng" một ngày không xa
baoloc

Quỷ & Nguyên quyết định đi Thác Dambri, vì đường vào thác cảnh rất đẹp, chuyến đi này chơi thác thì ít mà lang thang rong ruổi dọc đường thì nhiều.
baoloc

Nhớ hồi nhỏ quanh nhà là những hàng rào dâm bụt đỏ, trên cây dâm bụt có con bọ gì đó mà cứ quen gọi là con voi vì có cái mũi dài, thường hay bắt chơi.
baoloc

Dâm bụt, loài hoa gắn liền với nhiều kỹ niệm thời thơ ấu, hoa để ngắm, thân để làm roi. Không thể nhớ hết đã bị ăn đòn bao nhiêu lần bằng roi dâm bụt. Nhớ lại thấy sợ quá. hic
baoloc

Bảo Lộc địa hình không cao nên nhiều đồi ít núi, trà được trồng phủ khắp các ngọn đồi.
baoloc

Đi trên con đường nhỏ này vào mùa mưa thì khiếp lắm, toàn rêu vàng và trơn trợt. Người lúc nào cũng lấm lem bùn đất.
baoloc

Mùa này muacũng đã bắt đầu nở rộ, dọc đường bắt gặp những đồi mua nhỏ xinh. Nhìn cảnh này chắc chị mebaubi thích lắm.
baoloc

Nhớ lại những câu hát mà lúc nhỏ vẫn thường hay nghe: "Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt..." Câu hát sao buốn mà da diết. Hồi đó 2 mẹ con cứ thường ra tiệm đĩa ông Mười Trinh lựa nhạc rồi nhờ thu băng về nghe, nghe riết rồi mê: Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Trịnh Công Sơn... Nay nhìn hoa mua lại nhớ trọn vẹn nững cảm xúc xưa.
baoloc

"Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím, ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến,..."
nguyen


"Những đồi hoa "mua"
những đồi hoa "mua" dài trong chiều không hết "

baoloc

Trên đường đi, quỷ gặp một đồng hoa dại mênh mông, cảnh giản dị mà mang vẻ đẹp quá đỗi thuần khiết
baoloc


Photobucket

Ngôi nhà nhỏ xinh nằm giữa vườn trà xanh bát ngát.
baoloc

Đây lối vào với hàng thông lãng mạn thẳng hàng, đi ngoài đường quỷ thấy hàng thông đẹp quá nên vào chụp hình, ngờ đâu anh chủ nhà cực kỳ thân thiện mới tham quan vườn, nhờ thế mà quỷ có bộ ảnh rất thú vị về trái cây mà sẽ giới thiệu với mọi người trong phần 2.
baoloc

"Em đến bên đời, hoa vàng một đóa..." mùa này dã quỳ đã bắt đầu nở, chưa rộ mà chỉ lác đác.
baoloc

Loanh quanh mãi đến chiều, định ngắm hoàng hôn trên đồi trà song trên đường về thấy cảnh mây về phố đẹp quá thế là cắm đầu chạy đi tìm chỗ để chụp, may mà kịp. Mây trườn trên sườn núi trong nắng chiều
baoloc

Những người đi hái chè, người đi làm, người đi chợ trên đường về nhà.

baoloc

Và ở một góc nhỏ khác mây cũng đang vờn nhau chuẩn bị về phố.
baoloc

Khi ráng chiều buông, tia nắng cuối ngày nhạt dần rồi tắt hẳn cũng là lúc B'Lao khoác lên mình lớp áo thâm trầm lặng lẽ, cái nhộn nhịp của phố thị cũng trốn mất nhường chỗ cho đêm vắng lặng và bình yên. Dạo quanh những con đường nhỏ, ghé nhà thủy tạ nhâm nhi tách cafe trong tiết trời se lạnh. Bỗng cảm thấy bao ưu tư, mỏi mệt của một ngày dần tan biến. Chỉ còn chút vị đắng ngọt ngào trên đầu môi và cái lạnh sương khuya thấm dần trên da thịt.
Khẽ nhắm mắt và chợt nhận ra rằng: "Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ"

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2008

Lễ hội trà Bảo Lộc Kỳ VI: Tản mạn ngày về (~)

Photobucket

Lễ hội trà khép lại với nhiều cảm xúc lan man; Môt chút tự hào về quê hương, có lẽ ít khi nào chữ BLao lại được nhắc đến nhiều như thế, phố núi Blao dần thay da đổi thịt; Một chút thất vọng vì gọi là Lễ hội nhưng Hội nhiều quá mà Lễ chỉ là thứ yếu và tản mác, lễ chỉ dành cho những hàn lâm học sĩ nhưng nhiều vị lại không quan tâm đến trà.

Nhiều chút hạnh phúc: vì Duyên, có duyên với Trà, có duyên với người, có duyên được uống trà:

Buổi uống trà với Mos & dì Lợi bất ngờ nhưng thú vị. Đêm trà Sonat với chị Viên Trân vượt ngoài mong đợi; Gặp lại Phụng tỷ ngày trước dẫu chung trà vội vẫn thấy lòng lao xao; Tuần trà chiều đông chùa Đăng Đừng cùng thầy Đồng Châu nhẹ nhàng và chiêm nghiệm. Chung trà họp mặt gia đình và hàn huyên cùng thấy Thông Pháp gấp gáp nhưng thi vị. Chén trà khuya cùng chị Trân & Mos ở Hải Vân vui vẻ, thân thiện có chút gì đó của sự trọn vẹn cảm xúc. Rời Bảo Lộc về lại Sài Gòn phồn hoa, nhưng những cảm xúc vẫn đem theo nguyên vẹn. Đem theo cả cái buồn day dứt của ngày về (~).

Có được duyên đến với trà phải cảm ơn chú Độ và dì Phụng rất nhiều, gói trà của chú Độ tặng mở đầu cho niềm đam mê và yêu thích thú chơi tao nhã này, không nhớ hết được quy&mos đã có bao đêm hàn huyên bên chén trà sâm dứa. Đã trót thôi cũng học đòi chơi trống bõi, 2 đứ đi lụm về đủ thứ ly chén, ấm bình, mâm muỗng. Thiếu thốn đủ thứ: nước sôi thì nấu bằng nồi, đồ nghề pha trà cũng không có. Đã gọi học đòi thì chẳng bằng ai song cũng đủ hài lòng 2 kẻ ngoại đạo.

Sau chuyến đi Bảo Lộc, quen được chị Trân và được rủ đi uống trà nhiều hơn, Trà Hiện Quán thành điểm đến thường xuyên, những buổi trà cùng Mos, chị Trân và những người quen mới thật lắm điều thú vị, đến Trà Hiện Quán giờ không phải tốn tiền nữa rồi, mà lại được thưởng thức trà ngon, được nghe, được ngắm, được ăn, được gói đem về. Nói đến đây phải Thay lời muốn nói: Cảm tạ ân tình (tới đỉnh) của Viên Trân tỷ tỷ.kakaka. Đang tìm hiểu về văn hóa trà, sắp tới sẽ viết một vài bài nói về văn hóa trà bằng chút kiến thức ít ỏi thu nhặt được.

Mãi lo viết mà chén trà nguội mất rồi, nhưng không sao, cái ngon không còn ơ chót lưỡi đầu môi.







Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

Lễ hội trà Bảo Lộc Kỳ III: Đăng Đừng Tự viện Trà

Phàm có những chuyện mong mà không được, không mưu cầu lại có, xét cho cùng cũng chỉ một chữ "Duyên". Quy&Mos biết đến chùa Đăng Đừng đúng là duyên.

Nghe nói trong Dambri có ngôi chùa trồng trà oolong, sau đó trà tươi sẽ được chuyển qua Đài Loan để làm thành phẩm. Quy&mos đã làm một chuyến đi thú vị đến chùa Đăng Đừng.

Có một phật tử mở cửa hàng cơm chạy Bồ Đề gần quảng trường lấy trà trong chùa bán ở quán. Quy&mos hỏi đường đến chùa Đăng Đừng. Cô chủ quán sốt sắng chỉ dẫn: cháu đi đường vào Thác Dambri, đến chùa Bát Nhã, chạy qua chùa khoang 50m có đường nhựa bên trái, chạy một chút là tới chùa. Nghe thật đơn gản, nhưng thực tế thì hỡi ôi. Có những khái niệm khác nhau ở những vùng miền chăng, ở đây thì: 50m=500m. Một chút xíu bằng cả trăm chút xíu.

Quy&mos chạy miệt mài hết đường nhựa tới đường đất, hết xuống dốc lại lên đồi,


Những đồng hoa dại chạy dài hai bên đường đi


Photobucket là cảm hứng bất bận cho Mos tác nghiệp
Photobucket chú bé nhà bên đường tròn xoe mắt nhìn những người xa lạ
Photobucket tr6n đường đi thấy một chú nhóc vác 2 cái bao to đùng tội nghiệp quá nên Mos ta đi bộ, quy thì chở đồ giùm chú nhóc, lên hết dốc thì có anh đợi.Chuyến xe thật ấn tượng.
Photobucket Đường vào chùa bằng qua thượng nguồn thác Damri
Photobucket em bé người Châu Mạ thẹn thùng bên cánh cửa
Photobucket xoe mắt tròn trong sáng hồn nhiên
Photobucket Mẹ giã gạo, con chơi đùa, mẹ cười quên mệt, cối gạo giã mau xong
Photobucket Sau chặn đường dài "trùng trùng điệp điệp" chùa Đăng Đừng hiện ra trước mắt, chùa có tên gọi chính là chùa Di Đà,còn Đăng Đừng là tên Buôn làng Châu Mạ. Nhưng người dân ở đây quen gọi là chùa Đăng Đừng hay chùa thầy Châu (tên thầy trụ trì).
Chùa được xây với lối kiến trúc rất đặc biệt và thú vị, kết hợp văn hóa của ngàn năm văn hiến với văn hóa truyền thống của người dân tộc Châu Mạ. Mái chùa có hoa văn của chim lạc chim hồng.




Photobucket Chuông gió của người Châu Mạ với âm thanh trong trẻo, chậm rãi, làm người nghe cảm giác thanh thản.
Photobucket
Chùa thiết kế với nhiều gian nhỏ theo kiểu nhà sàn người Châu Mạ, mùa đông thì mát, mùa hè thì ấm. Mái rơm rạ mộc mạc.




Photobucket Tháo chuông chùa với kiến trúc phối hợp nét văn hóa dân tộc Châu Mạ và lịch sử đất nước ngàn năm
Photobucket Những chùa nhỏ để chứa kinh sách
Photobucket Mộc mạc, đơn sơ
Photobucket Lối vào "am tự" của thầy trụ trì Đồng Châu.
Photobucket Am của thầy,quy&mos được thầy mời chén trà cho chính thầy và các tiểu trồng, chung trà không cầu kỳ mà ngát hương làm cầu nối những câu chuyện thân tình
Photobucket
Chuông gió Châu Mạ mê hoặc lữ khách phương xa.




Photobucket Những chú tiểu Châu Mạ dễ thương hồn nhiên, vui vẻ.
Photobucket kỷ niệm một bức ảnh
Photobucket không như những ngôi chùa khác, trong vườn chùa có những bức tượng người dân tộc chắp tay cung kính quy lạy đức phật, chắp tay nghe tụng kinh.
Photobucket kẻ bon chen
Photobucket Trời đã về chiều, thầy mời ăn bữa bơm chay cùng các tiểu. Bà là một phật tử nguyện ở chùa nấu ăn cho thầy và các tiểu.
Photobucket Các chú tiểu thì luộc khoai.
Photobucket Bới cơm ra bàn chuẩn bị "sực phàm"
Photobucket Photobucket Bữa cơm trong không khí yên tĩnh, trang nghiêm và đầm ấm.
Photobucket Photobucket Rời chùa trời đã sập tối, để lại một chút vấn vương luyến tiếc, hẹn gặp lại sư thầy cùng các chú tiểu. Trời đêm se lạnh nhưng lòng ấm áp, nhen nhóm đâu đây ngọn lửa nhỏ tình thương.
Photobucket