Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Vân Phong: Xin hãy đến đây tôi kể cho nghe câu chuyện... (Phần 2)

Và rồi chúng tôi đã đặt chân lên lại mái nhà xưa sau hành trình 40p lênh đênh trên thúng. Việc đầu tiên là phải bay ngay xuống biển vùng vẫy cho thỏa thích. Cả một vùng biển trời mênh mông không một bóng người, nước xanh trong vắt



Hai kình ngư hồ Văn Thánh chuẩn bị xuống nước đây


A lê hấp, 1...2...3 nhảy, quá đã luôn. Nước mát rượt


Mùa này san hô cũng đã bắt đầu phát triển mạnh trở lại, chỉ ngay vị trí này thôi quỷ và smalllion đã tha hồ ngắm hàng chục loại san hô và cá đủ màu sắc


Mấy lần coi national geographic thấy hình những chú rùa mình lấp lánh đường vân rất đẹp, hóa ra là thế này. Đây một cô sư tử biển đặc biệt.:D


Phía trên là mái nhà xưa, lần này quay về lại mái nhà xưa đã "hiện đại" hơn rất nhiều, có xây bậc thang để đi lại cho dễ và có cả pin năng lượng mặt trời nên đêm không còn phải lung linh ánh nến nữa.


Tuy là kình ngư nhưng cũng sợ quái ngư bất thình lình xuất hiện nên cứ đeo áo phao cho chắc ăn, lỡ nó có kéo đi cũng không chìm.:D


Bù lại có áo phao thì khó lặn sâu để ngắm, được cái ni thì mất cái nọ nhưng cứ vậy cho chắc ăn.:D


Bước châu "Âu Cơ" xuống biển nè.:D


San hô thì quỷ đã viết luôn 2 bài rồi nên không đăng lại nữa nhé, khuyến mãi 1 ảnh để gọi là thôi hen


Đang hí hửng thì thấy một vòng dây quấn tay rồi rát bỏng, hix ngay lập tức bò lên bờ . Chỉ 5 phút sau thấy nổi sưng đầy hết. hix, Thề chiều nay phải bắt con sứa trả nợ máu.



Bữa trưa đầu tiên trên đảo đơn giản món mà thịnh soạn. Cá mấy anh vừa câu dưới biển lên nên tươi roi rói. Vị ngọt tươi của cá, chút chua của thơm, chút thanh của cà chua, thêm vị mặn của nước mắm cũng với cái đói vật vã, đã kết hợp cùng nhau làm nên một bữa ăn quá đã. Quên còn thiếu món mực sốt cà nữa.


Em cá nó đây, lúc dưới biển đẹp lắm, chỉ tội vô nồi nó thế. Ôi những chú cá bạn của Nemo thật tội nghiệp.:D


Sau giấc ngủ trưa đã đời, trời hơi chuyển về chiều, anh Hiên rỉ tai, anh mới biết chỗ này ngắm minh minh đẹp lắm, đi thăm dò tình hình trước đi, để mai chụp cho đã. Ngọc với Nghĩa thì ngủ mất tiu vậy là 2 đứa hí hửng vác máy đi theo anh Hiên.



Con đường len lõi qua những vách đá cho cảm giác thật thú vị.


Và rùi nó đây, một thung lũng đá rộng chạy dài ra biển. Sáng mai mặt trời sẽ lên từ phía sau kia. hehe.


CÔ phóng viên chiến trường tranh thủ tạo dáng canh góc máy trước để sáng mai giải quyết nhanh gọn lẹ, chứ thường bình minh trên biển lên rất nhanh chỉ vài phút thôi.


Bóng chiều đã ngả dặm về gian nan


Cảm giác ngồi cheo leo trên mõm đá thế này, thong chân xuống khe sâu, gió từ biển thổi vào lồng lộng, những con sóng lao xao vỗ về. Ôi cảm giác sao đã quá.


Đây đôi bạn chung thủy với nhau từ bao đời, gắn bó cùng nhau, khi dữ dội lúc dịu êm, khi ồn ào lúc lặng lẽ.


3 anh em cũng tạo dáng cho nữ phóng viên tác nghiệp. Bên trái là anh Phương, bên phải là anh HIên. ngồi trước là bạn anh Hiên với anh Phương. kakaka


Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.:D


Cả ngày mệt mỏi nên giờ đây đến bóng cũng đổ sóng soài trên đá.


Đằng sau vẻ nhu mì là...


ngó nghiêng là coi chừng tiêu đó nha cô phóng viên. :D


Trời đã chuyển về chiều, nhanh chóng quay lại lán trại để chuẩn bị bữa chiều thịnh soạn thôi. :D

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Vân Phong: Xin hãy đến đây tôi kể cho nghe câu chuyện... (Phần 1)

  Cứ lâu lâu tôi lại nhận được vài câu hỏi đại loại như: "Anh quỷ, anh không có việc làm hả sao anh đi suốt vậy?" Đọc xong tôi cũng thấy mắc cười. Đang công ăn việc làm ngon lành thế này đây mà cứ bị rủa hoài. Song thật sự có một điều tôi cũng không thể trả lời được: "Vì sao tôi có thể đi nhiều đến vậy?" Nói thì bạn thấy buồn cười nhưng đúng là đến bây giờ tôi không trả lời được câu hỏi này thật.
Những chuyến đi vẫn tiếp nối, có lẽ tôi được nhiều mà mất cũng không ít trong cái chuẩn "được, mất" chung của xã hội này khi chọn "đi".
Quán cafe Sen hôm nay vắng quá, không gian yên lặng và tĩnh mịch, tôi cứ ngồi yên như thế nhìn ra khung cửa, rất lâu. Đến cô bé phục vụ vụ tính hay đùa cũng nhẹ nhàng rót ly nước rồi lặng lẽ đi lau dọn, cố gắng làm thật nhẹ nhàng. :) Cũng vì không gian "lặng" này có có đoạn tản mạn trên.
Thôi thôi, tôi đã nói "Xin hãy đến đây tôi kể cho nghe" mà lan man thế này thì không được, tôi bắt đầu kể đây, câu chuyện của một hành trình mới, cho tôi và cho bạn:
Đợt nghĩ lễ này khá dài nên tôi, Nguyên, Nghĩa và Ngọc bạn Nghĩa cũng quay lại Đảo Cỏ Ống thăm các anh.

Có lẽ mùa này đi biển là tuyệt nhất, con đường từ chân đèo Cổ Mã vào Đầm Môn uốn lượn giữa 2 bên biển xanh, xa xa những chiếc ghe nhỏ, thuyền con dập dềnh trên sóng nước,


 những bè nuôi tôm chạy dài men theo bờ đá, đây đăng bủa vây bên bờ cát trắng, trên cao mây cuồn cuộn bồng bềnh trôi giữa trời xanh ngắt.


Những "nhà máy" đóng sửa tàu nằm rải rác bên đường


Cũng từ đây những con thuyền sẽ ra khơi mang theo cuộc sống, niềm vui và nỗi buồn của người ngư phủ


Cô tân phóng viên, cũng chịu khó tác nghiệp dưới cái nắng oi ả của biển


Cung đường uốn lượn tuyệt đẹp song cũng không kém phần nguy hiểm


Các tay đua thành phố mà ra đây ắt hẳn là mê lắm.


Kết thúc cung đường nhựa đẹp cũng như tạm gạt bỏ cuộc sống hiện đại,


chúng tôi bắt đầu rẽ vào đường cát hoang vu, một không gian mới mở ra trong tầm mắt,


những đồi cát trập trung xen lẫn cây bụi, và đá, khung cảnh thật hoang liêu. C


Chạy xe trên cát thật là một cực hình khi cái nắng thì đổ lửa trên đầu. Chúng tôi cứ nhích từng chút một qua những con dốc dài.


Con đường này đã bỏ hoang từ lâu khi một vụ tham nhũng được phát hiện và dự án du lịch nơi đây bị đình chỉ. Tôi đã từng đến đây 5,6 lần nhưng không ngờ lần này tình trạng "giao thông" lại tồi tệ như vậy.


Đến đoạn đường sạt lở thứ 2 thì tôi và Nghĩa đã thở hồng hộc, mồ hôi vã như tắm.


Bạn cứ thử hình dung hoàn cảnh: trời nắng chang chang nhưng phải mặt áo kín nếu không muốn say nắng, chân thì thụt sâu trong cát nóng bỏng rát, đẩy xe mà cứ phải nhảy loi choi, thật khủng khiếp.


Mà để xảy ra tình cảnh này cũng phải nói đến cái "ngu" bất khả kháng là đi chiếc Attila, đến chỗ lấy xe thì mới biết chỉ còn xe ga. Thấy mệt mỏi rồi nhưng phó mặc vậy, và số phận thiệt tồi tệ.


Qua được chặng thứ 2 thì đến chặng thứ 3. Quá khủng khiếp. Chúng tôi hoàn toàn kiệt sức, do chưa ăn sáng, đêm chập chờn trên xe, trời nắng gắt, tôi bị say nắng, nôn thốc nôn tháo, xém chút nữa thì ngất.


Do chủ quan nên cũng không mang theo miếng nước nào. May sao có 2 trái dưa hấu làm quà cho các anh trên đảo đã giúp tôi và Nghĩa, Nguyên, Ngọc qua cơn bĩ cực.


Tình hình này chắc chắn là không thể đi tiếp được, gọi cho các anh trên đảo nhờ ra giúp đỡ nhưng đường từ trong đảo ra đến đây lại quá xa, không thể đi bộ nổi.
Bằng tất cả sức mạnh của sự bế tắc, 1 chiếc xe đã được đẩy qua, Nghĩa ráng chạy vào chở các anh ra "ứng cứu", may sao một lúc sau có 2 anh bạn đi tìm hiểu môi trường đi qua,


 vậy là 4 người sau một hồi thở hồng hộc cũng vượt qua được chặng đường kinh hãi.


Ráng lên, một chút nữa thôi


Nhiều khi chiến thắng chỉ nhỏ nhoi thế này :D


Thật sự thì cung đường không quá tội tệ nếu chúng tôi đi xe số, nhưng đành chịu vậy, đoạn tiếp theo thì đỡ hơn rất nhiều, song các cô nàng phải lết bộ.


Chỉ 100m mà kẹt gần 3 giờ đồng hồ, tất cả chúng tôi ai cũng đuối sức, nhìn đâu cũng nhòe nhoẹt hết cả.


Thật tội cho nữ phóng viên chiến trường xưa nay chỉ quen phấn trắng bảng đen nay lại lếch thếch như nữ Hồi giáo đi thánh chiến.:d Nhìn cung đường thế này bạn nghĩ chạy xe bằng cách nào?


Trên đầu nắng vẫn gay gắt và trời vẫn xanh cao vời vợi


Đoạn đường gian khổ tạm dừng ở đây và hạnh phúc đã dần hiện ra trước mắt. :)