Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Yên Bái: Tà Chì Nhù (P3): Có một đại dương trên tầng trời

Sau hành trình băng qua những sườn núi đầy khó khăn và nguy hiểm, chúng tôi lại đến một thung lũng khá lớn, đỉnh Tà Chì Nhù nhìn tuy gần song đường đến vẫn còn xa vời vợi, Nghĩa khá khỏe nên đi tốt, còn tôi thì lết từng bước một, mồm miệng cứ há hốc mà táp không khí, chỉ lết chừng 5 phút lại phải nghỉ mệt, cắn miếng bánh socola cho thêm chút đường, nhấm ngụm nước cho đỡ khô cuống họng. Ráng mãi rồi cũng kiệt sức, nước cũng hết, vậy nên quyết định nghỉ 15 phút, để Sen đi kiếm nước mà chúng tôi cũng lại sức. Được một chốc là Sen về, phải công nhận người Mông khỏe thật, thồ nguyên balo quần áo, đồ ăn và cả lều trại mà vẫn đi như không. Trong lúc nghỉ mệt Sen kể trên dãy núi này gia đình có 2 trang trại, 1 bên tả sườn núi chủ yếu là nuôi ngựa,
(nhìn xa xa bên tay phải là chỗ nuôi ngựa của nhà Sen)


bên hữu sườn dưới thung lũng là bò và trâu. Tôi hỏi Sen ngựa ở đâu, Sen cười cười trèo lên ngọn đồi rồi cất tiếng hú một hơi dài.
Bỗng từ đâu một chú ngựa xuất hiện sừng sững trên đỉnh núi


Rồi một cảnh tượng thật kỳ thú, từng sau sườn núi một đàn ngựa gần chục con phi về. Tôi ngơ ngác hẳn, một cảnh tượng quá đẹp,


 giữa trời xanh lộng gió mênh mông, giữa núi rừng hoang vu vắng vẻ lại xuất hiện một đàn ngựa, tôi cứ ngỡ như mình lạc vào cuộc sống trên bình nguyên của một bộ tộc nào đó như trong những cuốn phim  vẫn thường xem.


 Đàn ngựa không hề nhát, chúng phi đến gần, cọ sát mình vào người chúng tôi, có lẽ trên này gió lạnh và rét quanh năm nên lớp lông của chúng dày hơn hẳn ngựa dưới bản.


Sen lấy bịch muối đem theo và rãi cho chúng ăn, trên núi cao không thiếu cỏ song thiếu muối, gió thổi mạnh tung bờm những chú ngựa khiến chúng trông cảm mạnh mẽ.


 Chúng tôi hết sờ chú này lại vỗ vỗ chú kia, rồi hỉ hả cười vang cứ như những kẻ ngố rừng vậy.


Đường còn dài chúng tôi phải tiếp tục lên đường mà vẫn luyến tiếc bầy ngựa đẹp, lên tận trên cao nhìn xuống, bầy ngựa lững đững gặm cỏ giữa biển mây và núi rừng mênh mông, những hình ảnh đó càng đong đầy thêm cảm xúc thú vị.


Điểm dừng chân tiếp theo là một thung lũng khác, từ đây sẽ nhìn thấy lán nuôi ngựa của nhà bác Sinh, đỉnh Tà Chì Nhù đã hiện ra trong mắt nhưng chao ôi vẫn còn quá xa.



 Chúng tôi không chọn đường đi thẳng từ dưới lên đỉnh bằng đường ngắn nhất vì không đủ sức, mà chọn cách đi đường vòng trên sườn núi, với chọn lựa này đường sẽ dài hơn nhiều song ít khó khăn hơn.


Vậy là lại tiếp tục leo, nói leo cho văn vẻ chứ lết từng bước một thì đúng hơn, càng lên cao gió càng quất mạnh khủng khiếp,


nếu không có gậy chắc chắn sẽ bị chới với. Không thể biết leo được bao xa mà mãi đến 11g thì chúng tôi mới đến được cao độ 2650m.


Từ đây sẽ nhìn thấy trại nuôi trâu bò của nhà bác SInh dưới thung lũng sâu,


chúng tôi ngồi nghỉ mệt còn Sen lại đến muối xuống, nhìn anh chàng chạy thoăn thoắt mà ớn hết cả người.


 Đây là cao độ 2733m, và cũng từ đây chúng tôi phải tự mình lên đỉnh,


Sen ở dưới trại nấu cơm để ăn trưa. Đỉnh đã gần lắm rồi chỉ chừng 1km song chân đau buốt vì vận động quá nhiều trong một thời gian ngắn

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Yên Bái: Tà Chì Nhù (P2): Có một đại dương trên tầng trời

Sau một đêm thao thức sáng hôm sau chúng tôi dậy sớm, đã 6g mà mở lều vẫn thấy tối om, thôi ráng nằm thêm chút nữa, chứ đi giờ này khéo lại mang họa. 6g30 trời đã hửng, theo kinh nghiệm từ những chuyến săn mây trước, chúng tôi leo lên bãi trống tối qua để ngắm mây, gió thổi rất mạnh, cái rét của đêm vẫn ẩn mình đó chờ 3 kẻ lạ mặt xâm nhập,


Nghĩa chịu lạnh không nổi quấn luôn cái chăn đắp chắn gió.


 Và lúc này đây từ xa ánh bình minh dần thắp sáng một vùng trời, mây vẫn còn ngái ngủ đến chẳng khẽ cựa mình một cái,


 nhưng chỉ trong phút chốc trời bừng sáng thật nhanh, sau dãy núi cả dòng suối vàng tuôn chảy đổ xuống một góc chăn mây rồi ào ạt lan tỏa khắp ngóc ngách, không gian bừng tỉnh và ngày mới bắt đầu.


Vội thu dọn lều trại để tiếp tục hành trình vì tình hình chúng tôi còn phải leo rất nhiều do ngày đầu chỉ mới vượt qua một đoạn ngắn.
Rời biển mây mà lòng cứ vấn vương quyến luyến, chốc chốc lại ngoái nhìn, lại đưa máy lên chụp,


 dù cũng chỉ góc máy ấy, cũng chỉ rặng núi ấy nhưng sao cứ thấy không đủ, ôi lòng tham của kẻ lang bạt cũng lớn lao biết chừng nào.


Lúc này đây trời bỗng dần xanh trong, những cụm mây trắng lạc loài lững đững trôi, một cảm giác mênh mang khoáng đạt lại tràn về.


 Cứ tưởng càng lên cao biển mây càng dần xa ở phía sau nhưng không phải thế, biển mây lại càng mở rộng.


 Lòng đầy phấn khích, chúng tôi lại tiếp nối nhau vượt qua những ngọn đồi cao,


một bên vẫn biển mây một bên nắng vàng ươm cả núi rừng, chúng tôi như tiếp nối giữ 2 không gian hùng vĩ.

Điểm cần phải đến để nghỉ chân tiếp theo là đồi 3 cây, theo như Sen đặt tên. Mãi nói về cảnh đẹp là thế song chúng tôi ai cũng mệt nhoài bởi những dốc leo quá cao và dài.


8g chúng tôi đến được đỉnh đồi 3 cây. Thở dốc và nghỉ mệt, dưới kia biển mây vẫn trải rộng mãi.



Bây giờ lại không leo cao nữa, chúng tôi băng ngang qua một khu rừng nguyên sinh,


 Sen kể rằng trước đây ở khu vực này bạt ngàn po mu, như sau thì người Mông chặt nhiều để làm nhà, rồi khai thác bán về xuôi, dần cả po mu không còn nữa, chỉ lác đác vài cây còn bé, còn lại đa phần là đỗ quyên, và những cây tôi không biết tên :D


Qua khỏi rừng nguyên sinh là đến rừng trúc


 Tiếp nối lại là một chặng đường khủng khiếp mệt và cũng "khủng khiếp" đẹp. Khủng khiếp vì chúng tôi phải leo trên những sườn núi cao và gió giật rất mạnh,  có nhiều đoạn chúng tôi phải ngồi thụp xuống tránh gió, nếu không chắc chắn sẽ bị thổi bay xuống vực.


 Vì đi trên sườn núi nên phần đất bằng rất nhỏ chỉ rộng chừng hơn 1m, nếu sẩy chân thì ôi thôi. So với Fan si pan thì tôi không thấy có đoạn nào nguy hiểm như thế này, vì ở Fan những đoạn trên sườn núi đều có bậc thang hoặc tay vịn.


Hiểm nguy là thế nhưng Tà Chì Nhù rất "sòng phẳng", mỗi đoạn đường qua là khung cảnh đẹp đến run người, phía bên trái vẫn những dãy núi hùng vĩ chạy dài, với hàng cây thơ mộng chạy dọc sườn núi


phía bên phải là những biển mây mênh mông,


nắng gắt quá nên không thể có được những khung ảnh đẹp


trên đầu trời xanh ngắt chẳng một gợn mây (vì mây bay về biển dưới kia hết cả rồi) còn đâu, trước mặt là cung đường ngoằn nghoèo uốn lượn.Cứ nhìn cảnh này đây, không cần phải nói ắt hẳn bạn hiểu được cảm giác tuyệt diệu đến tột cùng.