Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Chinh phục cực đông: Hậu trường sân khấu

Chuyến đi chính phục cực đông vừa rồi cũng có nhiều điều thú vị, qua những bài quỷ viết hẳn  mọi người cảm nhận phần nào. Nay quỷ chia sẽ ít hình ảnh vui hậu trường sân khấu. Bài viết này tặng ku litbadguy vì nhờ ku cậu làm phó nhòm chính, nên quỷ mới có những tấm ảnh ngộ ngộ này.)

"Tác nghiệp" tại nhà thờ Mằng Lăng - Phú Yên.
hautruongsankhau

Bay một phát trên đường vào đồn biên phòng để đi cực đông.
hautruongsankhau

Một góc khác của đường vào đồn biên phòng.
hautruongsankhau
"Tác nghiệp" chụp san hô ở bãi cạn san hô gần đồn biên phòng, có ai thấy quỷ đâu không?:D
hautruongsankhau

Khúc này đi hơi ớn cứ sợ hụt chân 1 phát là đi đời bộ máy.
hautruongsankhau

Chụp 1 em chình trước khi anh Hiên bắn lao, ảnh chụp gần Bãi Cỏ Ống.
hautruongsankhau

tác nghiệp ở bãi cạn san hô Cỏ Ống.
hautruongsankhau

Nhóc ơi ngó mặt lên nào.:D
hautruongsankhau

Leo ghềnh đá đi chụp cảnh bình minh ở Bãi Cỏ Ống.
hautruongsankhau

Nực cười quỷ chọi đá.:D
hautruongsankhau

Hụt chân một phát là tùng tùng cheng cheng ngay. Ảnh chụp ở Ghềnh đá qua Bãi Cỏ Ống.
hautruongsankhau

Chờ bình minh dâng lên ánh trên ghềnh đá to ghê.:D
hautruongsankhau

Đón ánh mặt trời ở Bãi Cỏ Ống.
hautruongsankhau

Quỷ con trước sức mạnh của thiên nhiên.:D
hautruongsankhau

"Tác nghiệp" trên cano khi đi ra đảo Hòn Đầu, phía xa là đảo Hòn Đầu và cực đông. Đứng cạnh là anh Hồng Tuấn, phó đảo chủ.
hautruongsankhau

Dọn dẹp hiện trường chuẩn bị quay phim tài liệu trên đảo Hòn Đầu. Đoạn phim này hiếm lắm nha. Vì nhóm quỷ là nhóm thừ 2 đến Hòn Đầu. Nhóm trước năm 2009 là đoàn nhà báo, có anh Dương bên Tuổi Trẻ nữa, với một số nhà báo Khánh Hòa, Hà Nội...
hautruongsankhau

"Tác nghiệp" ở"cực đông" hình nhân sư trên đảo Hòn Đầu.
hautruongsankhau

Vách đá này là vừa chụp ma2 mặt mày tái mét, chân bủn rủn đây. Chân cách mép vực được 1 bước chân.
hautruongsankhau

Bãi đá trên đảo Hòn Đầu.
hautruongsankhau

"Tác nghiệp" tại cực đông, nhìn qua đảo Hòn Đầu
hautruongsankhau

Thăm lại cực đông nhớ cảm xúc kinh hoàng hôm đi chinh phục cùng ku em. Còn lần này mất có 5p.:D
hautruongsankhau

Thêm 1 tấm leo cột đèn, ở nhà thờ Mằng Lăng.
hautruongsankhau

"Tác nghiệp" ở ghềnh đá dĩa - - An Ninh Đông - Phú Yên
hautruongsankhau

Đây là Bãi Ôm ở Từ Nham - Phú Yên.
hautruongsankhau

Lang thang trên cung đường ngổn ngang sỏi đá khi đến với làng chài Ninh Vân.
hautruongsankhau

Ngất ngây biển trời Ninh Vân, "tác nghiệp" mãi không thôi.
hautruongsankhau

Lông bông trên  đường Trần Phú - Nha Trang.
hautruongsankhau

Ngu ngơ ở bãi biển Nha Trang.:D
hautruongsankhau

Chân dung của nhà nhiếp ảnh gia các bức ảnh trên. Litbadguy. Cảm ơn ku nhiều lắm nhe.
hautruongsankhau

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

Chinh phục cực đông: Kỳ 5.6.7 - Thành công - Hạnh phúc - Ân hận.

  (MỌI NGƯỜI  HÃY DÀNH THỜI GIAN ĐỌC HẾT  CÂU CHUYỆN)

Sau hành trình ngày đầu tiên thất bại, quỷ và kynhong quyết định phải đi lại và nhờ một người dẫn đường, qua tìm hiểu nhiều cuối cùng nhờ được Tèo - ngư dân ở làng Xuân Đừng dẫn đi, Tèo nói đã từng dẫn mấy nhóm đi đến cực đông nhưng tất cả đều bỏ cuộc.
6g sáng ngày 11/6/2010 quỷ và kynhong từ Hải đăng Đại Lãnh chạy xuống Đầm Môn, sau khi ăn sáng tại nhà chú Mười Hái thì cùng Tèo bắt đầu hành trình chinh phục cực đông. Lần này nhờ có Tèo hướng dẫn nên đi xuống đồn biên phòng rồi gửi xe tại đây.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

9g27p Bắt đầu những bước chân đầu tiên cho hành trình. Do kinh nghiệm chống nóng lần trước nên 2 đứa chuẩn bị khá kỹ, nón lá, khăn che mặt, giày, áo quần... Chỉ mang 1 balo nhỏ đựng 2 chai lớn nước, 6 quả trứng luộc, đậu phụng muối, ít bánh ngọt và máy ảnh mà thôi. kynhong lãnh nhiệm vụ vác balo đoạn đầu.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Cảnh biển trời nơi đây thật sự là sự kích thích tinh thần mạnh mẽ cho quỷ và kynhong, những bước chân đầu tiên trên cát vững chắc và đầy tự tin.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Qua bãi cát chừng 500m là bắt đầu đoạn nhảy ghềnh đầu tiên, như Tèo đã nói từ trước hầu hết đường đi là men theo biển phải nhảy ghềnh đá. Ở đây đá xếp chồng lên nhau rất nhiều và đá lớn, nên nếu vừa đi vừa trèo sẽ không đi nổi, mà phải học cách nhảy từ tảng này qua tảng khác.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Quỷ nhận trách nhiệm đi cuối để ghi lại hình ảnh, trời bắt đầu nắng, chỉ sau chừng 20 phút nhảy ghềnh 2 đưa đã mệt lữ vì khí nóng từ đá hắt ngược lên, mồ hôi bắt đầu chảy.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Tèo luôn động viên, theo như Tèo nói chỉ cần qua hết bãi này sẽ đến bãi Cỏ Ống là có thể nghỉ ngơi được, dọc đường có những trạm gác của Công ty Yến sào Khánh Hòa. Lúc này là 10g02, quỷ và kynhong bắt đầu ngất ngư. Mật độ dừng nghỉ tăng dần.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Đây một khe đá hẹp khó qua, phải bò thật sát, mà bò sát thì đá nóng. hix
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Nhảy ghềnh có một điều an ủi là thường có nhiều đá lớn có bóng mát để nghỉ mệt, thêm một chút may mắn nữa là gió từ biển thổi mạnh nên mát, nhớ hôm qua lúc đi đồi cát quá kinh hoàng. Hai đưa giống như miếng thịt bị kẹp trên vĩ nướng.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Nghỉ chút rồi phải đi vì hành trình còn quá dài, chỉ mới đi chừng 1/8 đoạn đường. Lại tiếp tục bò bò và bò. Kynhong bắt đầu xuống sức, quỷ cũng bắt đầu choáng váng, mồ hôi thánh thót rơi trên đá.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

hai đứa lại lầm lũi mà bước, những bước chân nặng nề làm cảm giác của hôm qua hiện về đầy đủ, trên đầu nắng càng lúc càng chói chang.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Đây bãi Cỏ Ống rồi, đến nơi quỷ mệt quá không chào hỏi gì được, ngồi bệt đó rồi xin nước uống. Mãi một hồi sau hoàn hồn mới trò chuyện với các anh. Vì khu vực này là vùng cấm nên phải tường trình khá chi tiết là chỉ đi du lịch thôi, sau một hồi "đàm phán" các anh đã cho đi tiếp và còn nhiệt tình hướng dẫn đường đi.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Từ đây không thể nhảy ghềnh đi tiếp vì đá rất lớn, mà phải đi xuống lại bãi cát, từ đó có đường đi ngược lên rừng. Khúc này có dây leo do các anh thường sử dụng để xuống bãi
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Có những chỗ cây dày, phải bò sát xuống đất mới chui qua được.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Qua khúc này ai cũng mệt lữ, chỉ có Tèo là khá nhất vì quen thủy thổ nơi đây.:D
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Cũng khúc này đây mà quỷ "ăn" hơn chục vết gai cào tóe máu. Rất rất nhiều cây gai dọc đường đi, vì ở đây cái nóng gắt nên nhiều cây gai vì loại cây này có cấu tạo thích hợp chống sự thoát hơi nước.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Qua rừng gai & cây bụi là đến thung lũng đá thế này đây, mọi người nhìn kynhong là biết thung lũng này rất rộng. Từ đây lại tiếp tục nhảy ghềnh. Lúc này là 10g50p
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Không thể nhớ hết được phải vượt qua bao nhiêu ghềnh đá thế này, mồ hôi không còn thánh thót mà tuôn như mưa, cay xè cả mắt, trời vẫn đổ lửa, quỷ và kynhong bắt đầu thấy choáng, nhìn đá thấy loạng choạng rồi,
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Ở đoạn đường này 2 đứa chị đi được chùng 20m là phải nghỉ, Tèo thì không thấy đâu hết, chắc đi trước dò đường. Việc nhảy ghềnh đã là cực nhọc, mà có khi đi một hồi mới biết là không có đường, phải quay lại, khôn kể xiết nỗi mệt mỏi.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Lúc này hết nước, cổ họng khô rát, may sao thấy dưới hốc đá sâu có một vũng nước mưa đọng, quỷ và kynhong mừng quá leo xuống đong vào chai, nhưng hỡi ôi một trời lăng quăng, nhưng chẳng còn chọn lựa nào đành phải "gạn đục khơi trong" ráng lắm nhưng cũng lọt vào 2 em lăng quăng. Hix.
Lúc này không còn ghê sợ nữa, vì khát quá. Mà cũng chính ít nước hiếm hoi này giúp quỷ và kynhong đủ sức đến cực đông "giả".

Không hiếm những lúc Quỷ và kynhong phải lăn quay như thế này,
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

 Bây giờ là 1g10p chiều, sau khi gắn chút lực tàn qua một eo đá thì nhìn thấy đảo Hòn đầu trước mặt, khôn kể xiết nỗi vui mừng của quỷ và kynhong.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Nhưng bỗng dưng lại xuất hiện một cảm giác bất an trong lòng. Quỷ lục balo lấy bản đồ ra xem rồi quan sát vị trí hiện tại  thì hỡi ôi, cảm giác gần như tuyệt vọng hoàn toàn vì đây chưa phải Mũi Đôi, mà Mũi Đôi còn cách đây một đoạn đường như thế này, chính là doi nhỏ ra ở cuối cùng kia.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Nhớ lúc đó kynhong hỏi:"đến chưa anh?" không biết nói sao luôn, thấy nghẹn trong cổ họng, chán nản vô cùng không thốt được lời nào. Sức thật sự đã kiệt. Sau một hồi tự an ủi bản thân, quỷ và kynhong quyết định bỏ cuộc vì không còn sức lực, một quyết định thật sự quá khó khăn, vì chưa bao giờ phải bỏ cuộc thế này. vừa buồn, vừa áy náy, vừa cảm thấy mình bất lực, riêng quỷ còn cảm thấy có lỗi với kynhong vì lần đầu dẫn ku cậu đi mà đã không làm tròn trách nhiệm.
Sức cũng quá đuối không nghĩ được nhiều, quỷ và kynhong nhờ Tèo vẫy tàu cứu chở về đất liền, chứ không thể quay lại nổi, trong lúc Tèo kêu tàu thì 2 đứa mệt quá ngủ thiếp tự lúc nào.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Khi tỉnh dậy là 2g55p, thật xúc động vô cùng khi Tèo vẫn còn đứng vẫy tàu. Vì chỗ này đá ngầm nhiều nên không có tàu nào vào hết. Tèo chỉ bãi cát phía xa rồi nói chắc phải xuống đó thì mới có cơ hội có tàu đón, dù kiệt sức nhưng không còn cách nào khác, 2 đứa đành phải ráng lết tiếp, nước lúc này cũng đã không còn. Than ôi, là khổ sở.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

2 đứa lại rã rời, kiệt quệ vượt qua đoạn đường chừng 2km đường nhảy gềnh, chẳng ngôn từ nào diễn tả hết được cảm giác chán nản lúc đó. Có những đoạn không thể nhảy ghềnh, mà cũng không có đường núi, 2 đứa liều mạng bám cỏ trượt theo vách đá, thật sự lúc đó biết là quá nguy hiểm nhưng cũng chẳng còn biết làm sao, buông xuôi số mạng luôn.
4g3p quỷ và kynhong lết được xuống được bãi cạn san hô. Từ xa nhìn thấy có người đang lượm ốc, nhìn thấy người xa lạ mà hạnh phúc còn hơn gặp người thân lâu năm, vì cảm giác mình sẽ "sống" trỗi dậy,

cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

đến nơi năn nỉ nhờ chở vào đất liền, thường từ đây vào bờ chỉ 500k lúc đó trả đến 2 triệu nhưng cũng không được vì tàu này ra khơi chứ không vào bờ, năn nỉ hết lời mà cũng không được. Thật tuyệt vọng quá. Sực nhớ là không còn nước nên xin ít nước, anh bạn này nhiệt tình chèo ra thuyền đem cho 3 chai nước suối, thiệt là như nắng hạn gặp mưa rào, trong hoàn cảnh này bạn mới thấm thía chai nước nhỏ quý ra sao. Quỷ đưa 50k mà anh ta nhất quyết không lấy,
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

quỷ không biết làm sao để cảm ơn cho hết nên chỉ đành đứng nhìn đến khi thúng cập thuyền, coi như bày tỏ chút lòng trân trọng.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Quay lại với thực tại phũ phàng, Tèo báo là hỏi hết rồi nhưng vẫn không tìm được thuyền, may sao lúc này có sóng điện thoại, gọi vào bờ kiếm thuyền nhưng cũng không chiếc nào chịu đi vì chiều là biển động.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Tính mãi không còn đường nào nữa, mà trời đã dần về chiều, nếu không về kịp thì đêm nay chắc chết. Tèo mới đề nghị đi đường cát về nhưng 2 đứa không đồng ý vì thật sự không đủ sức đi, nói mãi không được, Tèo mới đề nghỉ đi vòng qua núi nhỏ trước mặt đến trạm gác biên phòng, xin ngủ nhờ rồi mai về. thấy chỉ còn cách này nên 2 đứa đành phải chấp nhận, rồi ráng lết đi tiếp. Bây giờ chỉ mong về không còn nghĩ đến Mũi Đôi cực đông gì nữa. Nước cũng đã cạn.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

May sao Tèo lại tìm được 1 hốc có nước đong được hơn chục chai, 2 đứa mừng quá đi lượm chai nước bị sóngđánh dạt vào bờ rửa sạch rồi đong nước. Có nước cũng yên tâm hơn phần nào.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Khi đến mũi chuẩn bị về đồn biên phòng thì quỷ lại giật mình: trời ơi sao Mũi Đôi gần vậy, chỉ cần leo qua eo đá kia là có thể đến được rồi, chút hi vọng mong manh lách qua sự kiệt quệ lại nhen nhóm.
Quỷ tự nhủ cứ đến gần chút xem sao, rồi tự lết xuống. Lúc này kynhong và Tèo ngồi 1 chỗ rồi không còn muốn đi nữa. Càng đi là càng có cảm giác cố tiếp cố tiếp. Đá khúc này quá lớn không tìm được đường, loanh hoay mãi tính quay về, bỗng thấy Tèo qua, Tèo nói: "Để em tìm đường cho", kynhong cũng bắt đầu xuống, quỷ động viên kynhong đi tiếp.

Đi một đoạn thì thấy cái Miếu nhỏ, nhớ lại lời anh Dũng, khi thấy cái Miếu là sắp tới rồi, hy vọng lại lớn dần,
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

bỗng Tèo gọi: "Có đường anh ơi" Hai đứa mừng quá đi về hướng Tèo, thì ra là ngay cạnh vách đá có một khe, đi đến cuối khe lại có một lỗ nhỏ trèo lên. Kúc này rất nguy hiểm vì một phần ngập nước, sóng biển chiều rất mạnh. Hãi lắm mà cố.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Tới đây thì Tèo không chịu đi tiếp nữa, quỷ với kynhong là quyết đi thế là Tèo ngồi đợi. (B8a1t đầu lạc nhau từ đây) Than ôi đây là đoạn đường kinh hoàng nhất của cả hành trình, lúc này là 5g26p trời bắt đầu sập tối, nhớ lại lúc leo lên đường rừng thật khủng khiếp, cây dày đặc vì chưa từng có ai lên, toàn cây gai và kiến lửa, không thể nào quên được lúc vừa leo lên thở chưa ra hơi, nhìn bên phải một cái tổ ong to bằng 2 trái dưa hấu, mặt đứa nào cũng tái mét, ráng leo lên cục đá to nhìn xuống,
lúc này Mũi Đôi nằm bên tại phải, nhìn xung quanh mắt cắt không hột máu, không thấy có đường nào để xuống dày đặc là cây và cây.

Kynhong hỏi: "Có đường không anh?" giọng hỏi run run, quỷ thì đắng nghét cuống họng: "Để anh xem" Câu nói này là biểu hiện của sự hoảng sợ và bế tắc. Đạp trúng ở kiến lửa nữa, trời ơi là nó cắn.
Cây quá dày không thể nào tách ra mà đi được, chỉ có một cách là bò sát đất mà thôi, trời lại tối, phần thì sợ  rắn rết côn trùng, nói chung là cảm giác hoảng loạn cực kỳ vì chẳng biết là có đường đi không? Cảm giác không biết mình đi về đâu thật kinh hoàng.
Giờ phải liều thôi, không dám nói cho kynhong biết là mình cũng hoảng sợ, chỉ nói "Đi theo anh" bắt đầu bò sát đất theo định hướng sẵn, bò được một khúc thì cây dày quá không qua được, bẻ mãi được một khe nhỏ, mà toàn cây gai, chính lúc này mới nghiệm ra được 1 điều, sức mạnh của sự sợ hãi.
Chẳng thế nhớ làm sao chui qua được, qua nửa người thì gai kéo tuột cái quần, kệ luôn, sợ quá mà, qua rồi lấy quần mặc lại rồi đi tiếp. Đi chừng 100m nữa thì tới vách đá sâu chừng 20m dưới kia là Mũi Đôi rồi. Lúc này nhìn như muốn khóc vì không biết sao mà xuống. Định thần một chút thì thấy có những gờ trên vách đá, vậy là bò xuống, bò bằng sức mạnh của sự sợ hãi, đi một chút lại hú cho kynhong biết đường mà đi.
Cũng là khúc này mà cảm thấy ân hận nhất vì cảm giác bỏ rơi người bạn đồng hành, nhưng mà không như thế ku cậu không có động lực mà vượt qua sợ hãi, nên đành chấp nhận, thật là thời khắc cảm thấy run sợ từ trong tâm đến chân tay, lỡ ku cậu bị gì thì chết. đợi không lâu thì kynhong đã xuống được bãi đá. Cực đông là đây. Hai đứa mừng quá ôm nhau la hét ầm ĩ.

Lúc này là 5g57 phút. 2 đứa đã đặt chân tới cực đông tổ quốc.

cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Những khoảng khắc  không thể nào quên.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctucucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Niềm vui chưa được lâu thì nỗi lo không đường về ập đến. Bắt đầu gọi điện thoại nhờ tùm lum: Gọi chị Hằng, gọi cho biên phòng, gọi cho anh Hiên bãi Cỏ Ống. Trong lúc vừa gọi thì lấy áo ra vẫy như điên mong tàu vào cứu.

Chờ một hồi sau thì thấy anh Hiên gọi lại, anh hỏi tình hình cụ thể rồi nói chờ chút, anh sẽ nhờ người. Điện thoại tắt, không gian lại chìm trong im lặng. Chờ đợi.

cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Mộc lúc sau chuông reng.
"Cho hỏi có phải mấy anh nhà báo không?
Có phải mấy anh bị kẹt chỗ Mũi Đôi không?...
Đang đứng chỗ nào, trên rừng hay bãi đá... xuống bãi đá đi.. tụi tôi qua đón... Chờ chút"

Trời ơi, không thể diễn tả được nỗi vui mừng. Cuộc điện thoại đó là của phó đảo chủ Hòn Đầu, các anh bên Cỏ Ống gọi qua nhờ các anh bên Hòn Đầu cứu giúp. Hai đứa chong mắt nhìn qua bên kia đảo Hòn Đầu, rồi thấy có người leo lên cano phóng qua, khoảng khắc này thật tuyệt diệu vô cùng. trời tối mịt phải chụp cho đủ sáng nên ảnh nhòe, bức ảnh này thật sự quý giá vô cùng.

cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Cano đến nơi thì không cập bờ được, vì sóng quá mạnh, phải chèo thúng vào. Chiếc thúng nhỏ chòng chành lách qua tảng đá ngầm rồi cập bờ.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Kynhong leo lên trước, ôi cảm xúc lúc này vỡ òa, thấy mình cứ như Robinson và Thứ Sáu vậy. kakaka. Cũng khá khó khăn để 2 đứa lên được cano, bắt thật chặt tay các anh. Nghẹn mà không nói thành lời, các anh hỏi rõ tình hình rồi chở về luôn chổ đồn biên phòng để lấy xe.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Khi cano đi qua bãi Cỏ Ống anh Hiên còn xuống chào tạm biệt. Xúc động vô ngần.
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Đây chiếc cano "cứu mạng" quỷ và kynhong
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Vì tối nước lên cao nên cano phải đậu ngoài xa, rồi anh Hiện chèo thúng đưa vào, cách bờ hơn 100m thì thúng cũng không vào được, 2 đứa xuống lội nước vào bờ. Các anh còn bật đèn để lội cho đến khi vào tận bờ. Lúc này là 6g39 phút.
Ân tình này sâu đậm khôn kể xiết (chính vậy mà 2 tuần sau quỷ đã phải quay lại để cảm ơn).
cucdong,chinh phuc,kynhongcon,quycoctu

Câu chuyện quỷ và kynhong coi như tạm xong, nhưng câu chuyện của Tèo thì còn dài tập. Quỷ tóm lượt thôi: Tèo ngồi lại ở bãi đá đợi quỷ và kynhong đến 9g tối, dù trong balo có nước và đồ ăn nhưng Tèo lại không dám mở ra, đói quá Tèo bơi ra tàu cá xin đồ ăn.
Sau 9g Tèo nghĩ 2 đứa chắc bị gì nên Tèo đi bộ về, đi đến 8g sáng hôm sau thì tới đất liền. Cũng trong đêm đó, Tèo không về nên cả làng đổ xô đi tìm, kẻ đường bộ, người đường biển. Vợ Tèo cùng ông bà ngoại thì ngất lên ngất xuống. Cả nhà không ngủ, lo sợ đợi chờ. Đến gần 8g sáng thì gặp Tèo ở bãi cát nên đưa về. Sáng hôm sau quỷ và kynhong xuống nhà Tèo cùng gặp mọi người để xin lỗi và lắng nghe câu chuyện Tèo cùng mọi người.

Đây là lúc ở nhà Tèo cùng nghe mọi người kể lại câu chuyện tìm Tèo. Thật sự là thấy có lỗi nhiều quá.

cuc dong

Trải qua bao nhiêu là chuyến đi từ nam chí bắc chưa có chuyến đi nào để lại nhiều cảm xúc đến như vậy. Một chuyến đi mà được dạy quá nhiều bài học ý nghĩa. Cuộc đời thật sự là những chuyến đi, cho ta thấy mình lớn dần từ hiểu biết còn quá nông cạn.

Toàn bộ chặng đường chinh phục cực đông.
Photobucket