Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

Hành trình khám phá tây bắc lần II (Hòa Bình - Sơn La - Điện Biên)


Photobucket
(Hoa gạo rực thắm núi rừng Trường Sơn
)
Quỷ đã về Sài Gòn được hơn một tuần, nhưng chuyến đi dài ngày mệt quá cùng với nhiều việc tồn đọng phải giải quyết nên đến hôm nay mới có nhiều thời gian online viết blog. Tết rồi, nhân chuyến về thăm "cố hương" nên tiện làm một chuyến khám phá tây bắc luôn. Cũng như những lần trước, 1 balo trên vai, 1 tập bản đồ, 1 người bạn đồng hành (kỳ này là Ku Nghĩa), 1 chiến mã và muôn vàn cảm xúc. Vậy là đi.
Vì cũng không chủ đích lắm nên không lên kế hoạch tỉ mỉ và kết quả là chuyến đi rất mệt mỏi, có vài điểm quan trong trong lịch trình không đi được như: Thượng nguồn sông Đà, thượng nguồn sông Hồng, cũng như bỏ qua nhiều điểm dọc đường. Nói là nói vậy chứ cũng còn rất nhiều thú vi trên những chặng đường đã qua , các điểm quỷ đi được:

- Bản Lác - Mai Châu - Hòa Bình: đây là bản người Thái còn giữ nhiều nét đặc trưng, quỷ ở nhờ nhà một cô người Thái tốt bụng, được cô nấu cho ăn nhiều món đặc trưng của dân tộc Thái, cũng như có duyên quen nhiều người bạn Thái mới.
Photobucket
(Thạch trận Đà Giang thiên la địa võng)

- Thủy điện Hòa Bình: Là công trình thủy điện lớn nhất Việt Nam và Đông Nam Á, thật là một công trình hùng vĩ. Ngoài ra quỷ cũng đi thuyền khám phá Hồ Hòa Bình, lễ hội Đền Thác Bờ ở đây. Thưởng thức món Cá Lăn nổi tiếng Sông Đà chấm muối hạt dỗi người Mường.

- Cao nguyên Mộc Châu: với thảo nguyên cỏ mênh mông, cùng những đồi trà xanh ngát, những vườn mận ngút ngàn, những nông trường bò sữa.
- Ngũ động Bản Ôn: đây là điểm du lịch thú vị do người dân ở đây phát hiện và tự khai thác du lịch. Điều thú vị nhất là quỷ đã được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp mê hoặc của "Nàng tiên nâu" anh túc. (Hiện nay nhà nước mà phát hiện ai trồng anh túc là vô tù đấy nhé).
-Bạn có nhớ câu thơ này chỉ nơi nào không? "Rớt xuống trang thơ tôi, cánh hoa đào cháy đỏ"
- Thủy điện Sơn La: hứa hẹn là thủy điện lớn nhất Việt Nam sau khi hoàn thành, là công trình vĩ đại, trên chặng hành trình quỷ có đi qua nhiều điểm mà sau này khi thủy điện hoàn thành những nơi này sẽ chìm sâu dưới làn nước, nơi ngập sâu nhất đến 250m.
- Đèo Pha Đin:nối tỉnh Sôn La và Điện Biên, Pha Đin có nghĩa là Đất trời cung đường đèo dài 32 km quanh co hiểm trở và chìm ngập trong mây trời.Thật là những cảm xúc không quên.
- Hồ Pá Khoang: là hồ nước ngọt trên núi thuộc Điện Biên với khung cảnh hữu tình, những khu rừng dẻ gai là điểm nhấn thú vị cho chuyến khám phá địa danh này.
- Khu căn cứ của Tướng Giáp khi chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ.
- Các điểm mốc quan trọng trong chiến dịch Điện Biên Phủ và liên quan: Cánh đồng Mường Thanh, cầu Mường Thanh, trận địa Pháo Hồng Cúm, Him Lam, Hầm chỉ huy tướng Castries, đồi A1, Nghĩa trang A1, tượng đài Điện Biên Phủ,...
Photobucket
(Hầm chỉ huy tướng Castries)

- Cửa khẩu Tây Trang: là cửa khẩu thông thương với Lào, không phải là điểm du lịch hấp dẫn song nếu  bạn đi vào mùa xuân thì sẽ chiêm ngưỡng vẻ đẹp của hoa ban rạng ngời rực rỡ giữa núi rừng tây bắc.

- Động Pa Thơm: chuyến khám phá Pa Thơm là một hành trình gian khổ và nhiều cảm xúc đan xen. Động rất tuyệt, đây thật sự là điểm bạn nên ghi nhớ trong hành trình khám phá Điện Biên.
- A Pa Chải - Cực tây tổ quốc: đây là một trong những điểm mơ ước chinh phục của dân phượt. Mốc 0 A Pa Chải là mốc giao biên giới 3 nước Việt Nam - Lào - Trung Quốc. Nói đến A Pa Chải là nhớ đến câu: Một con gà gáy 3 nước cùng nghe".
Photobucket
(Mốc 0 A Pa Chải - Cực tây tổ quốc)
- Cung đường A Pa Chải - Mù Cả - Pác Ma: Một cung đường thật sự hãi hùng với muôn vàn cực khổ không sao kể xiết. Chỉ một cung đường này đã vắt kiệt toàn bộ sức lực đã dùng cho chuyến khám phá Lào cai -Hà Giang lần trước.
Photobucket

Photobucket
(Khi lội suối lúc trèo đèo)
- Pác Ma - Mường Tè - Mường Lay: hành trình đi trong những cơn bão bụi, bụi, bụi và bụi. Bụi dầy hàng tấc, bụi mịt mù trời, bụi trong giấy dép, quần áo, trong mắt trong miệng và đầy trong phổi.

- Cầu Hang Tôm: Là cầu dây văng lớn nhất tây bắc được xây dựng từ thời Pháp là cửa ngỏ vào thị xã Mường Lay. Chỉ vài năm nữa khi thủy điện Sơn La hoạt động, Hang Tôm sẽ ngập sâu dưới làn nước sông Đà. Sự ra đi vĩnh viễn đó khiến bao nhiều người muốn một lần tận mắt ngắm nhìn và khắc ghi Hang Tôm vào ký ức.
Photobucket
(Hang Tôm là cầu dây văng lớn nhất tây bắc do Pháp xây dựng)

- Hành trình phám phá sông Đà: đây là mục tiêu chính của chuyến đi này của quỷ. Sông Đà mang trên mình biết bao điều huyền hoặc đam mê mà bất cứ ai từng nghe những câu chuyện kể về nó cũng đều khát khao khám phá.

Photobucket
(Chuyến đi có những lúc kiệt sức như muốn gục ngã có những lúc dạt dào thăng hoa.)

Chuyến đi này cũng như những chuyến đi trước quỷ được rất nhiều sự giúp đỡ và quỷ chân thành cảm ơn tất cả:

- Người đầu tiên là anh Nguyên xếp của quỷ đã hiểu, thông cảm và "duyệt" cho quỷ được kỳ nghỉ dài hạn. Sau là những đồng nghiệp đã nhiệt tình hỗ trợ quỷ trong thời gian quỷ nghỉ.
- Trọng Hải - Phóng viên Báo Quân đội: Giúp đỡ quỷ nhiệt trình trong việc lên lịch trình, tìm hiểu thông tin, cho ăn nhờ ở đậu và còn giúp rất rất nhiều nữa. Cảm ơn bạn tui. Và phải cảm ơn gia đình của Hải, 2 bác rất rất tốt bụng.
- Jun -Hoàng Lão Tà (Báo đầu tư), Linh (Báo Hải Phòng): giúp quỷ nhiều thông tin quan trọng để xin giấy phép đi biên giới.
- Chị Hằng: với buổi cafe thú vị ở City View Hà Nội và thịnh tình sẵn lòng cho quỷ mượn đồ chuẫn bị cho chuyến đi. Cảm ơn chị Hằng nghen.
- Gia đình cô Lan, Thạch người Thái ở Bản Lác - Mai Châu: nhiệt tình cho ăn ở,  và chia sẻ rất nhiều thông tin và những câu chuyện thú vị về văn hóa cũng như đời sống người Thái ở Bản Lác.
- Ngọc & gia đình: chủ nhân của "con chiến mã" Win. Không có nó thì chuyến hành trình chỉ là giấc mơ.
Photobucket
(2 kẻ lữ hành và chiến mã)

Photobucket
(chút sự cố dọc đường, gãy khung cột đồ, hjx )
- Chị Thảo cùng má ở Sơn La: sự  chân thành nhiệt tình giúp đỡ làm 2 kẻ lữ hành lỡ bước thêm niềm tin cuộc sống luôn có những tấm lòng.
- Các anh dân tộc ở Bản Ôn: nếu không có cuộc gặp thú vị này thì quỷ đã không thể tận mắt được ngắm "nàng tiên nâu", dạo chơi dưới những vườn mận và lãng đãng cùng những ruộng hoa cải vàng.
- Bác Pờ Dần Sinh - Bí thư kiêm chủ tịch xã Sín Thầu cùng bác gái và các thành viên trong gia đình: không biết nói sao trước tình cảm bác và gia đình dành cho. Cảm ơn bác.
- Các anh đồn biên phòng A Pa Chải: Anh Thắng - trưởng đồn, anh Nguyên - phó đồn, cùng các anh: đã đón tiếp thịnh tình chu đáo. Nhớ mãi đêm rượu A Pa Chải đến nỗi hôm sau phải nằm 1 ngày quay đơ.
- Ngoài ra còn rất nhiều người bạn giúp quỷ trên suốt chặng đường. Cảm ơn tất cả.
Photobucket
(Chúng thủy giai đông tẩu, Đà Giang độc bắc lưu)

Bài đầu tiên quỷ viết là hành trình khám phá cực tây tổ quốc - Mốc 0 A Pa Chải.

Photobucket

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Lại viết cho Tiến Minh!

(Tính viết loạt bài về chuyến đi vừa qua nhưng đành phải dời đến cuối tuần vì "sự cố" phát sinh.)
  Sáng nay đọc Báo Tuổi Trẻ thấy bài viết về thất bại của Tiến Minh tại giải Anh Super Series 2010. Cũng thấy buồn một chút, là vị trí phóng viên việc thu thập thông tin nhanh nhất và chuyển đến đọc giả là điều cần thiết, song nếu bài viết đó có thêm sự tìm hiểu, lắng nghe, chia sẻ chứ không chỉ là trách nhiệm thì tốt hơn, bởi bài viết sẽ có hàng triệu người đọc và Tuổi trẻ lại là tờ báo uy tín nên sẽ tác động đến suy nghĩ của nhiều người.

Quen biết Minh cũng lâu nên tôi muốn chia sẻ suy nghĩ của mình qua bài viết này để phần nào cùng người hâm mộ hiểu thêm về Minh cả về thất bại và thành công.
Trong những năm gần đây Tiến Minh là một trong những cái tên được nhắc đến nhiều nhất làng cầu lông Việt Nam, không chỉ người trong giới cầu lông mà còn lan rộng ra ngoài xã hội. Những nỗ lực vượt bậc và những thành công của Minh cũng như những thất bại từ bao giờ đã là đề tài bàn tán khắp nơi. Nhớ mỗi lần đi xem Minh thi đấu ở NTĐ Phan Đình Phùng thì xung quanh luôn sôi nổi nhận xét bình luận và nội dung cũng thay đổi theo thời gian:“Thằng này thể lực yếu quá”, Thằng này tâm lý thi đấu kém quá”,”Thông cảm đi! Vậy là khá lắm rồi”, “Thằng này tiến bộ ghê thật”,”Đúng là nhân tài”, “trong nước thôi, chứ so với thế giới thì còn xa lắm”, “Lên hạng là do thi đấu nhiều tích lũy điểm thôi chứ cũng thua mấy thằng dưới mấy chục hạng”…
Nhận xét thì nhiều nhưng có mấy ai tìm câu trả lời cho những nhận xét ấy?
Biết về Minh khá nhiều và quả thật tôi chưa thấy ai đam mê cầu lông như Minh, trên sân tập Minh như một con người khác, chỉ biết cây vợt, trái cầu, hăng say và cuồng nhiệt. Những ngày không đi đến TT tập Minh vẫn tập ở nhà đều đặn, những bài tập như chạy cầu thang, vác tạ được thực hiện thường xuyên, bữa nào vì bận không tập được là Minh lại cảm thấy thiếu thiếu. 
-Ở nước ngoài việc đầu tư đào tạo cho vận động viên là sự nghiên cứu có hệ thống chặt chẽ hợp lý. Trong lần trò chuyện với người bạn Beryno (Tuyển Malasia xếp hạng 66 thế giới) và Mags Koh (Phóng viên tạp chí Star) tôi được biết: Các vận động viên thuộc tuyển quốc gia thì nhà nước có nhiều chính sách hỗ trợ sau khi “giải nghệ” như đảm bảo có  việc làm phù hợp, nhà ở, chế độ trợ cấp… VĐV chỉ lo thi đấu tốt. Ở nước ta có điều đó hay không?
-Ở các nước chế độ ăn uống của vận động viên cũng được quan tâm chặt chẽ, đảm bảo đủ các chất dinh dưỡng cần thiết, sức khỏe cũng được bác sĩ kiểm tra thường xuyên, nếu có chút “biến cố” sẽ được “xử lý” ngay tức khắc. Ở nước ta có không? (chúng ta có thể tự bỏ tiền để ăn uống nhưng một chế độ khoa học và hợp lý trong chuyên môn thì không thể.)
-Ở Trung Quốc có Lin Dan, Jin Chen, Bao Chunlai, ở Malasia có Lee Chong Wei, Wong Choong Hann, ở Indonesia có Taufik, Santoso, Kunkoro và nhiều tay vợt hàng đầu khác (họ không nằm trong bảng xếp hạng vì số lượng VĐV mỗi quốc gia tham gia giải quốc tế có giới hạn và chỉ chọn những tay vợt giỏi nhất) để luyện tập cùng nhau, kinh nghiệm của các đàn anh sẽ được truyền lại cho đàn em, họ có nhiều cơ hội cọ xát chính vì vậy kinh nghiệm và trình độ thi đấu tăng nhanh bắt kịp với đàn anh. Vì không thường được thi đấu giải nên thứ hạng trong bảng xếp hạng IBF không cao nhưng trình độ thì rất đáng nể. Việc dựa vào thứ hạng để đánh giá năng lực vận động viên là một yếu tố quan trọng chứ không thể hoàn toàn chính xác. Ông bà ta có nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng song Tiến Minh chỉ có một mình, không có cơ hội được giao lưu cọ xát, đó là một bất lợi rất lớn.  
-Mỗi lần đi tập huấn nước ngoài, không có nghĩa là Minh được va chạm, tập luyện chung với các tay vợt hàng đầu quốc gia đó mà chỉ là những tay vợt tầm tầm. Bởi các nước cũng không “dại” gì “giúp đỡ” đối thủ nâng cao trình độ, bởi thế việc tập huấn ở nước ngoài cũng chỉ giúp Minh một phần trong việc phát triển chuyên môn mà thôi.  
-Với nguồn kinh phí dồi dào, các nước thường xuyên cho vận động viên của mình đi thi đấu khu vực và quốc tế để nâng cao trình độ lẫn kinh nghiệm. Minh phải bỏ tiền túi và lâu dần thì đó là một điều phải suy nghĩ.  
-Trong khi các đội bạn luôn có người phụ trách lo tất cả thì Minh thường phải độc hành trên những chặn đường du đấu: lo thủ tục giấy tờ, lo ăn uống, chỗ nghỉ ngơi, không đồng đội bên cạnh ủng hộ sẻ chia, vậy thì làm sao có thể toàn tâm toàn ý cho thi đấu. Còn đó vẫn nhiều lắm nhiều lắm những điều chưa kể.   Nếu bạn thường xuyên xem tin trên những diễn đàn cầu lông quốc tế sẽ thấy người hâm mộ cầu lông rất ngạc nhiên và ngưỡng mộ về những gì Tiến Minh đạt được, họ biết Việt Nam không có những điều kiện tốt nhất để tập luyện, cọ xát nâng cao trình độ, chính vì vậy sự thành công của Minh luôn là sự khâm phục và một dấu hỏi lớn của họ.  

Trong khuôn khổ bài viết này thật còn nhiều vấn đề không thể nói hết được song cũng hi vọng góp phần để biết thêm về Minh. Đúng là Minh còn phải nỗ lực rất nhiều cho chặng đường trước mặt còn dài và lắm chông gai để thành công trong sự nghiệp, để thoả mãn đam mê, để đáp lại lòng yêu mến của người hâm mộ.
Chúng ta hãy cứ viết, cứ nói  những suy nghĩ, những góp ý về những thất bại của Minh để Minh lắng nghe và suy nghĩ. Song chúng ta cũng hiểu rõ và trân trọng và sẻ chia những gì Minh đã và đang làm để Minh thêm niềm tin và nghị lực vượt qua những khó khăn phía trước. Chúng ta không ai là hoàn hảo vậy hãy cùng nhau lắng nghe, học hỏi và sẻ chia.