Có nhớ thì nhớ cho trọn, có thương thì thương cho sâu, có sầu thì sầu dai dẳng, hết thảy nhất quyết không thể nửa vời (NNT).
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008
Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2008
Khoảng cách
~
Viết cho 21g54 27/12/2008
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008
Rồi mùa giá rét cũng qua mau (~)
Nỗi đau của một người trở nên nhỏ bé trong nỗi đau của muôn người.
Nỗi buồn của một người sẽ len lõi trong niềm vui của muôn người.
Đứa bé ăn xin nơi góc nhà thờ, ngơ ngác chơ vơ. Chị công nhân vẫn cặm cụi quét rác, có lẽ đêm nay tiếng chổi sẽ khuya, buồn và cô độc hơn. Sài Gòn đêm nay tưng bừng đèn hoa lắm và cũng không lạnh để cần ánh lửa và hơi ấm của những que diêm nhỏ bé.
Giáng sinh đêm nay thật trọn vẹn nhưng cũng thật buồn, nỗi buồn thấm đẫm trong niềm vui của triệu con tim, nơi góc tối trong căn phòng nhỏ, từng que diêm lập lòe ánh lửa như hạnh phúc chờn vờn rồi lụn tắt, nhường chỗ cho mênh mông đêm tối và em đến bên anh lúc này trong vỡ òa chút lòng ích kỷ.
Thứ Tư, 24 tháng 12, 2008
Giáng sinh người ta!
Ôi đẹp thay! Giáng sinh người ta!
Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA Hôm nay tui được làm cha!
Trời ơi thiệt là vui quá đi đó mà! Thông báo dzới bà con cô bác là nhân dịp mừng 64 năm ngày thành lập quân đội nhân dân, tui đã được làm cha. Hạnh phúc quá đi mà!
Viết cho con và em thương yêu nè để ghi nhớ ngày này của gia đình ta nha! 22/12/2008
Lúc 7h10' PM anh và em đang lang thang khắp cùng bờ cõi trái đất thì bắt gặp đám người buôn bán nô lệ=.= Với sự vòi vĩnh của em và tấm lòng trắc ẩn của anh, chúng ta đã giải thoát cho con ^^ Con chúng ta thật dễ thương và xinh đẹp đúng không em.Ui trời ơi anh thích cái mặt nũng nịu của nó quá đi! Mặc dù chúng ta chỉ là cha mẹ nuôi nhưng anh biết là em cũng hạnh phúc như anh vậy ! Niềm hạnh phúc quá bất ngờ, anh cũng không tưởng tượng được mình đang làm cha em àh.Thương em và con nhiều nhiều.Em ráng chăm sóc con cho cẩn thận đó!
^^ Thông báo dzới bà con là tui tên Ai, em của tui tên Biết nên con của hai đứa tụi tui là Ai Biết.Tội nghiệp con, không ai dạy dỗ đàng hoàng nên chỉ biết nói mỗi chữ Ai Biết. Hỏi ai là cha con? Ai biết. Biết ai là mẹ con không? Ai biết =.= thiệt là muốn tìm lại cha mẹ ruột cho con cũng thiệt là khó mà, được rồi cha mẹ nhất định sẽ thương yêu Ai Biết nhiều , không để Ai Biết bơ vơ nữa nghen ^^ Giờ Biết ráng chăm sóc Ai Biết nha, Ai sẽ thường xuyên hỏi thăm, chu cấp cho hai mẹ con.
Lúc chở em về mà anh không muốn chút nào, anh phải xa em, xa con.Sẽ nhớ em và con lắm! Nhớ mãi ngày hôm nay...
Ai không muốn xa Biết, Ai Biết thương thương của Ai. Ai, Biết hứa sẽ luôn yêu thương Ai Biết.
ai thuong ai ai biet lam lam.
ai biết ai là ai, ai biết biết là ai...
Thứ Năm, 18 tháng 12, 2008
Cho một ngày...
Bạn có cùng tôi đi suốt chặng đường?
hay
Đời trớ trêu nhưng thời gian sẽ làm tròn nhiệm vụ của nó; Là một đao phủ?
Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008
Buông? Nắng. Trúc. Cảm. ~
Con người khi ở trạng thái mất cân bằng, thường không thể suy nghĩ một cách đúng đắn, dẫn đến có những phản ứng sai lầm và chủ quan. Những lúc như thế ở vị trí là người đón nhận thì im lặng là cách giải quyết tốt nhất. Cũng cảnh cũ, cũng người cũng, cũng chung trà đó, nhưng cảm giác thật mệt mỏi. Cũng "buông" nhưng không bằng "cảm giác" mà bằng lý trí. Mọi việc khó có thể nói đúng hay sai chỉ là có phù hợp trong một phạm trù nhất định hay không mà thôi.
Vẫn luôn nhủ lòng: Cái gì có thể làm thì nổ lực làm hết sức để không có gì phải hối tiếc về sau.
Viết đến đây nắng ngoài cửa đã nhạt rồi. chỉ còn quanh tiếng bàn phím lách cách, tiếng điện thoại réo vang, tiếng nói cười hỗn tạp. Và lòng trống, không (~)
Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2008
Lễ hội trà Bảo Lộc Kỳ VI: Tản mạn ngày về (~)
Buổi uống trà với Mos & dì Lợi bất ngờ nhưng thú vị. Đêm trà Sonat với chị Viên Trân vượt ngoài mong đợi; Gặp lại Phụng tỷ ngày trước dẫu chung trà vội vẫn thấy lòng lao xao; Tuần trà chiều đông chùa Đăng Đừng cùng thầy Đồng Châu nhẹ nhàng và chiêm nghiệm. Chung trà họp mặt gia đình và hàn huyên cùng thấy Thông Pháp gấp gáp nhưng thi vị. Chén trà khuya cùng chị Trân & Mos ở Hải Vân vui vẻ, thân thiện có chút gì đó của sự trọn vẹn cảm xúc. Rời Bảo Lộc về lại Sài Gòn phồn hoa, nhưng những cảm xúc vẫn đem theo nguyên vẹn. Đem theo cả cái buồn day dứt của ngày về (~).
Có được duyên đến với trà phải cảm ơn chú Độ và dì Phụng rất nhiều, gói trà của chú Độ tặng mở đầu cho niềm đam mê và yêu thích thú chơi tao nhã này, không nhớ hết được quy&mos đã có bao đêm hàn huyên bên chén trà sâm dứa. Đã trót thôi cũng học đòi chơi trống bõi, 2 đứ đi lụm về đủ thứ ly chén, ấm bình, mâm muỗng. Thiếu thốn đủ thứ: nước sôi thì nấu bằng nồi, đồ nghề pha trà cũng không có. Đã gọi học đòi thì chẳng bằng ai song cũng đủ hài lòng 2 kẻ ngoại đạo.
Sau chuyến đi Bảo Lộc, quen được chị Trân và được rủ đi uống trà nhiều hơn, Trà Hiện Quán thành điểm đến thường xuyên, những buổi trà cùng Mos, chị Trân và những người quen mới thật lắm điều thú vị, đến Trà Hiện Quán giờ không phải tốn tiền nữa rồi, mà lại được thưởng thức trà ngon, được nghe, được ngắm, được ăn, được gói đem về. Nói đến đây phải Thay lời muốn nói: Cảm tạ ân tình (tới đỉnh) của Viên Trân tỷ tỷ.kakaka. Đang tìm hiểu về văn hóa trà, sắp tới sẽ viết một vài bài nói về văn hóa trà bằng chút kiến thức ít ỏi thu nhặt được.
Mãi lo viết mà chén trà nguội mất rồi, nhưng không sao, cái ngon không còn ơ chót lưỡi đầu môi.
Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008
Lễ hội trà Bảo Lộc Kỳ III: Đăng Đừng Tự viện Trà
Nghe nói trong Dambri có ngôi chùa trồng trà oolong, sau đó trà tươi sẽ được chuyển qua Đài Loan để làm thành phẩm. Quy&mos đã làm một chuyến đi thú vị đến chùa Đăng Đừng.
Có một phật tử mở cửa hàng cơm chạy Bồ Đề gần quảng trường lấy trà trong chùa bán ở quán. Quy&mos hỏi đường đến chùa Đăng Đừng. Cô chủ quán sốt sắng chỉ dẫn: cháu đi đường vào Thác Dambri, đến chùa Bát Nhã, chạy qua chùa khoang 50m có đường nhựa bên trái, chạy một chút là tới chùa. Nghe thật đơn gản, nhưng thực tế thì hỡi ôi. Có những khái niệm khác nhau ở những vùng miền chăng, ở đây thì: 50m=500m. Một chút xíu bằng cả trăm chút xíu.
Quy&mos chạy miệt mài hết đường nhựa tới đường đất, hết xuống dốc lại lên đồi,
Những đồng hoa dại chạy dài hai bên đường đi
Chùa được xây với lối kiến trúc rất đặc biệt và thú vị, kết hợp văn hóa của ngàn năm văn hiến với văn hóa truyền thống của người dân tộc Châu Mạ. Mái chùa có hoa văn của chim lạc chim hồng.
Chùa thiết kế với nhiều gian nhỏ theo kiểu nhà sàn người Châu Mạ, mùa đông thì mát, mùa hè thì ấm. Mái rơm rạ mộc mạc.
Chuông gió Châu Mạ mê hoặc lữ khách phương xa.
Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008
Lễ hội trà Bảo Lộc Kỳ II: Tưng bừng rộn rã
Tiếng nhạc tưng bừng rộn rã của dòng xe hoa đánh thức 2 kẻ biếng lười,
nói cười dạo cảnh cùng thú cưng
có người bận rộn
Ghé gian hàng của doanh nghiệp trà Công Chính, doanh nghiệp này thật khéo chào mới khi chọn rất nhiều cô bé xinh xắn dễ thương pha trà đón khách, các cô bé cười nói rất có duyên, vui vẻ và thân thiện chỉ có điều chì biết giá trà chứ không biết gì về trà hết.kekeke
giờ mới nghĩ lại câu: "nước chảy đá mòn" chưa chắc đúng.kakaka
"Đã trót tương phùng trong một quán,
Dẫu trà ôi rượu nhạt cũng là duyên"
Đây là những bức thư pháp do cô bé viết, không dám lạm bàn vì không có kiến thức mỹ thuật chi hết
Cũng đã mệt sau một ngày rong ruổi, rời hội chợ về kiếm chút gì bỏ bụng, nghĩ đến cuộc hẹn buổi tối lại thấy vui vui.